Đoàn Bảo Châu
17-8-2026
Người đàn bà chui ra từ chiếc BMW, phương tiện đã đâm lìa chân khiến một nữ sinh 18 tuổi kêu gào trong đau đớn, bố gãy chân, huơ tay hốt hoảng tìm con… đã không từ chức.
Như vậy, từ đây nền văn hoá Việt Nam sẽ được hưởng một sự chỉ đạo của một người máu lạnh, nhìn thấy đồng loại đang đau đớn tột cùng, do chính chồng mình gây ra nhưng vẫn có thể lạnh lùng bỏ đi và bình thản nhận chức bộ trưởng sau một năm xảy ra sự việc.
Trớ trêu thay, đây lại chính là Bộ trưởng Văn hoá – Thể thao – Du lịch – người đáng lẽ phải đại diện cho những giá trị như liêm sỉ, như sự rung động trước nỗi đau đồng loại, như lòng tôn trọng sinh mạng con người. Một bộ trưởng văn hoá mà không có nổi một chút văn hoá xin lỗi.
Cả hệ thống cũng trơ tráo luôn. Đâu rồi cái luật không cứu người bị nạn?
Lương tâm của cô này ở đâu? Sự nhạy cảm chính trị ở đâu? Cảm giác đúng sai, cảm giác về công lý nằm ở đâu?
Tôi sẽ chưa đề cập tới nghi án đạo văn bởi chưa có thời gian kiểm tra kỹ nhưng chừng ấy đã đủ thấy đất nước này đã đạt tới đỉnh điểm của sự lạm quyền, trơ tráo, bất chấp công luận, bất chấp lương tri, coi dân như cỏ rác của chính quyền.
Suốt hơn một năm qua, mỗi khi có ai lên tiếng, họ đều được dạy phải im lặng, vì đó là chuyện của gia đình nạn nhân, không phải chuyện của mình. Giờ thì chính người trong cuộc đã chọn im lặng. Nhưng công luận thì không im lặng nữa. Im lặng không còn là một đức tính. Nó là một tội đồng lõa.
Đây là xứ sở mà Công Lý là một diễn viên hài, đột quỵ và Vô Lương Tâm đang thống trị.
Đoàn Bảo Châu

***
Thơ bạn đọc gửi:
GỌI TÊN
Ở nhà cha mẹ gọi em:
Mina — hai tiếng dịu êm thuở nào.
Báo đài nhà nước ghi sao?
Bốn con chữ cái thay vào tên em.
Người kia ba chữ êm đềm,
Hơn năm giấu kín ngày đêm tên người.
Triệu bài đòi hỏi khắp nơi,
Phim ghi rõ mặt — hết lời chối quanh.
Tối nay thời sự tròn vành,
Gọi tên người ấy — âm thanh muộn màng.
Nhưng liền tay — họ vội vàng
Chìa tờ đơn của người mang khăn sầu.
“Nhà xin miễn tố từ lâu” —
Một tờ giấy mỏng bắc cầu thoát thân.
Xin thưa với cả muôn dân:
Đơn kia chỉ xóa được phần tiền nong.
Tội danh hình sự — luật không
Hỏi qua chữ ký, chờ trong đơn nào.
Điều hai trăm sáu mươi — sao
Hơn năm có lẻ chưa trao tay còng?
Bên chồng tai họa chất chồng,
Bà thì “văn hóa” thong dong lặng thầm.
Ai đem liêm sỉ đi cầm?
Hai từ “từ chức” mọc mầm xứ xa.
Áo đen người ấy bước ra,
Quay lưng đi thẳng — tên là gì đây?
Giảng đường phát giấy răn ngay:
“Tiếc thương phải đợi phép thầy, phép trên.”
Hoa vừa đặt xuống — hốt lên,
Lên xe rác — chở nỗi niềm tiễn đưa.
Quanh cây công lý sớm trưa,
Bao nhiêu sắc phục ngăn ngừa… một bông.
Tivi nhắc nhở đề phòng:
“Coi chừng chia rẽ Đảng cùng với dân.”
Xin thưa: ai rẽ ai phân?
— Bánh xe hôm ấy cán phần niềm tin.
Một năm lẻ mấy lặng thinh,
Hoa vào xe rác — tự mình rẽ chia.
Đợi ngày câu chuyện dần lìa?
Tên ông dân tạc vào bia miệng rồi.
Bia này chẳng thể dọn dời,
Không xe rác chở ra nơi bãi nào.
Tên em — đài đọc hồi nao?
Bốn con chữ khép hàng rào hồ sơ.
Nhưng tên em chẳng bơ vơ,
Triệu môi cùng gọi bây giờ: Mina.
Hoa thì hốt được đem ra,
Cái tên thương ấy — ai mà hốt lên?
Mai sau ai hỏi tuổi tên,
Trăm miền khẽ đáp dịu hiền: Mina.
Nguồn: Tiếng Dân
