Đặng Duy Hưng

Vợ Hùng lên tiếng:
“Anh… từ ngày mình vào đời, có bao giờ nghĩ tụi mình sẽ có một ngày tâm tư thoải mái, bình yên ngồi ở vườn sau, nghe chim hót và nhìn mấy cây ớt, cây chanh lên trái xum xuê như bây giờ không?”
Hùng cầm tay vợ, nhẹ nhàng:
“Để anh kể cho em một câu chuyện xưa… một kỷ niệm không quên những ngày đầu anh đến định cư trên đất nước này.Đầu năm 1982, kinh tế nước Mỹ khủng hoảng, thất nghiệp khắp nơi. Anh đi xin việc bán thời gian để vừa đi học, nộp cả trăm đơn nhưng không ai nhận. Khu chung cư anh ở cuối phố có một ngôi nhà khá lớn, chung quanh là hàng rào gỗ có vài chỗ hư hỏng. Vườn hoa sân trước đẹp nhưng cần người chăm sóc mỗi ngày.
Nghe hàng xóm đồn đủ thứ chuyện về người đàn ông tên Rick – chủ căn nhà, sống một mình. Dường như mấy năm trước ông có thuê thợ sửa nhà, nhưng khi công việc đang dang dở thì ông đột nhiên ngừng lại. Có người nói gia đình ông lục đục, vợ ông ôm hành lý bỏ đi. Từ đó ông đi làm rồi trở về lủi thủi một mình cho đến khi về hưu non hơn một năm trước.”
Sáng hôm đó, anh cố tình đi ngang, ngừng lại chào ông Rick – lúc ấy đang ngồi uống cà phê ngoài lan can:
“Chào ông Rick buổi sáng.”Anh đi thẳng vào vấn đề:
“Kinh tế đang lạm phát nên cháu không có việc làm. Ông có thể cho cháu phụ giúp sửa chữa, dọn dẹp trong ngoài nhà không? Cháu hứa sẽ lấy tiền công theo giá… văn nghệ!”Ông hơi ngạc nhiên:
“Cháu không sợ người ta đồn đãi những chuyện ác độc về tôi sao?”
Anh lắc đầu:
“Cháu ít khi để tâm những chuyện không liên quan đến bản thân.
Ngày xưa ông nội cháu kể cho cháu nghe chuyện xưa tích cũ dạy trẻ nên người. Một trong những chuyện đó là:
Có người đàn ông ngồi trước sân uống trà buổi sáng. Hàng ngày có mấy người đi ngang qua và phê bình.
Người thứ nhất nói:
‘Lão này lười biếng, không chịu đi làm! Một ngày không xa chắc ra đường ăn xin.’
Người thứ hai nói:
‘Nhìn lão ngồi ngắm mấy bóng hồng xinh đẹp! Đúng là biết thụ hưởng.’
Người thứ ba nói:
‘Sau năm ngày làm việc mệt nhọc, lão thật biết cách thả hết stress cho xã hội.’
Ông nội cháu dạy:
‘Người đời nhận định về người khác thường phản chiếu từ tư duy bản thân mình. Người thứ nhất bản tính lười biếng, người thứ hai mê gái trẻ, người thứ ba năng động siêng năng làm việc.’”
Lão Rick cười giỡn:
“Chắc cháu có tâm tư giống người thứ ba đúng không?”
Anh cười gượng:
“Ý cháu là ai đồn đãi về ông cũng giống như câu chuyện của ông nội, nên cháu bỏ ngoài tai.”
Ông hỏi:
“Cháu có thể cho tôi biết họ đồn đãi gì về tôi không?”
Hùng suy nghĩ rồi thành thật:
“Đại để họ chê trách ông… có quan hệ ngoài luồng nên vợ bỏ đi.”
Ông Rick nghe xong, không giải thích, chỉ hỏi tiếp:
“Cháu có thể giúp tôi làm việc gì trong nhà?”
Hùng phấn khởi:
“Cháu vài năm trước đi theo chú họ làm sửa chữa, bảo dưỡng nhà cửa nên cái gì cũng làm được: cắt cỏ, thay hàng rào, lót gạch phòng tắm…
Ông chỉ cần mua vật liệu, cháu sẽ hết lòng làm việc, lấy tiền công thôi!”
Thế là anh quen ông Rick. Từ hôm đó, lúc nào rảnh sau giờ học anh cũng ghé nhà ông làm đủ thứ việc. Hai tháng sau hầu như không còn gì để làm thêm, nhưng anh và ông Rick trở thành bạn thân. Sau đó ông giới thiệu cho anh một công việc mới từ người bạn thuở nhỏ.
Và chuyện không ngờ xảy ra:
Vợ ông Rick – người biến mất mấy năm qua – trở về đoàn tụ.Từ ngày ấy, ông và bà hay ra sân trước uống trà, nói chuyện cười vui. Nhưng bệnh lãng quên bác sĩ chẩn đoán cho bà phát triển nhanh hơn dự đoán.Anh ít ghé thăm vì gần mùa thi cuối năm, bài vở bận rộn.
Một đêm khuya gần 2 giờ sáng, ông gọi điện báo vợ ông lên cơn đau tim và mất ở bệnh viện 45 phút trước.
Hè năm ấy, ông và anh lại gần gũi như cũ. Ông tâm sự:
“Tụi tôi lấy nhau gần 30 năm, có hai con đều thành đạt. Tôi chỉ mong về hưu sớm để an hưởng tuổi già vì bao năm qua tiền để dành đủ cho vợ chồng sống an nhàn. Nhưng vợ tôi vẫn còn say mê chạy đuổi theo cuộc sống, cảm thấy nhàm chán nếu không có việc làm. Thế là bà bỏ đi tìm nguồn vui cho bản thân.Nhưng cuối cùng bà mới hiểu áp lực tuổi già tạo ra những bệnh hiểm nghèo, mất trí nhớ là một. Tôi đem bà về chăm sóc dù đa số thời gian bà không biết tôi là ai. Tôi vẫn yêu bà trọn vẹn như thuở ban đầu.
Rất tiếc niềm vui cuối đời của tụi tôi… dù như chiếc thuyền trong bão, cũng không dài như tôi mơ ước.”
Vợ Hùng lên tiếng:
“Hóa ra những lời đồn thổi không có thật. Nhưng tại sao ông Rick không giải thích?”
Hùng trả lời:
“Chuyện nhà của riêng ông, mặc kệ lời đồn thế gian. Chân lý sống của ông là: ai nghĩ sao cũng được, miễn bản thân trong sáng.”
Hùng cầm tay vợ:
“Và ông Rick nói câu này làm anh nhớ mãi:
Cả một đời tôi xây dựng ngôi nhà này, cứ ngỡ hai trái tim cùng nhau hưởng hạnh phúc. Nào ngờ sự bất đồng quan điểm dẫn đến chia tay một đoạn thời gian dài. Ngay cả lúc đoàn tụ cũng không còn ân ái mặn mà như ngày nào nữa. Thật buồn. Tôi khuyên cháu: nếu muốn hạnh phúc trường cửu trong mái nhà ước mơ… hãy giữ hai trái tim cùng một nhịp.”
Tuần sau đó, luật sư gửi thư mời anh đến họp để nghe di chúc. Rất ngạc nhiên, ông tặng anh 50 ngàn đô và một lá thư.
Hùng lấy trong ví ra lá thư đưa cho vợ đọc:
“Tôi tặng cháu một ít tiền để làm vốn đặt cọc mua căn nhà tương lai.
Đừng bao giờ quên nhé:
Căn nhà cũng chỉ là vật vô tri vô giác cho đến khi trong đó có nồi cháo nóng, ly cà phê buổi sáng với hai trái tim cùng đập một nhịp. Lúc đó nó mới được gọi là tổ ấm.”
Vợ Hùng rơi nước mắt:
“Em thật thương hoàn cảnh của ông Rick. Cả đời em chẳng mong gì hơn gặp được người chồng như anh – chịu khó làm việc, thương yêu vợ con. Nhìn ngoài kia lắm cặp vợ chồng tuy đồng sàng mà dị mộng, sáng rời nhà tối chẳng muốn về… sống như vậy làm sao hưởng hết thú vị hôn nhân? Ông Rick nói đúng: không thể gọi nhà là tổ ấm nếu không có sự liên kết của hai tâm hồn.”
Hùng hôn lên trán vợ:
“Đúng lắm. Dù chúng ta có lấy nhau bao nhiêu năm, hạnh phúc không bao giờ chắc chắn an toàn. Hạnh phúc hôn nhân là sự chọn lựa mỗi ngày: chia sẻ, tôn trọng, tin tưởng lẫn nhau.
Mỗi ngày ta nên tự hỏi bản thân: Có thật sự hạnh phúc không?
Câu trả lời khác nhau trong mỗi gia đình.”
Đặng Duy Hưng
