Đặng Duy Hưng

Có nhiều người bạn hỏi tôi: Tương lai có về Việt Nam sống hưu trí, hưởng hạnh phúc tuổi già hay không?
Bao nhiêu năm qua, hai ý nghĩ chia làm hai phe. Bên nào cũng có điều hay, ý đẹp, mỗi bên kéo quyết định của tôi về phía nó. Nhưng thật lòng mà nói, phía “ở Mỹ” luôn thắng thế — bởi người vợ thân yêu của tôi luôn cảm tình với cuộc sống hiện tại và những tiện nghi trước mắt.
Và cách đây hai tháng, một câu chuyện kỳ diệu — hay nói theo tiếng Anh là miracle — xảy ra vào lúc không ngờ nhất, khiến tương lai của tôi nghiêng hẳn 100% về phía Mỹ.
Tôi có cháu trai 27 tuổi, khỏe mạnh, không bệnh tật, ăn uống điều độ, tập thể dục thường xuyên, vui vẻ yêu đời. Một tháng trước, nó bị cảm cúm, uống thuốc hơn một tuần không thuyên giảm. Đi chụp X-ray, MRI mới phát hiện một khối u to hơn quả trứng nằm trong bộ não, chằng chịt giữa 12 dây thần kinh, trong đó có 6 dây cực kỳ quan trọng. Chỉ cần sai sót, một trong những chức năng như ăn, uống, nghe, ngửi, nhìn… có thể ngừng hoạt động.
Vị bác sĩ phẫu thuật — người Mỹ gốc Hàn Quốc — chậm rãi giải thích, giọng ấm:
“Đây là một trong những ca mổ nhiều áp lực nhất trong mấy chục năm qua. Khối u có khả năng làm tổn thương một hoặc nhiều dây thần kinh quan trọng. Tuy vậy, đừng quá lo. Ba mươi năm qua tôi đã xử lý gần cả ngàn ca tương tự.”
Dù ông cố gắng trấn an, dù tôi tìm hiểu trên Google biết ông thuộc top 10 bác sĩ phẫu thuật thần kinh giỏi nhất nước Mỹ, lòng tôi vẫn không yên. Số phận thằng cháu thật không may.
Ngày D-day cũng đến.
7:30 sáng, nó được gây mê. Tôi ngồi chờ, đi qua đi lại, nhìn đồng hồ từng giây trôi chậm như thế kỷ.6 giờ 37 chiều — tức 11 giờ 7 phút sau — bác sĩ bước ra, nhẹ nhàng:
“Ca phẫu thuật thành công hơn mong đợi. Tuy vậy, tôi buộc phải cắt bỏ hai dây thần kinh để lấy gần hết khối u. Phần còn lại sẽ hóa trị vài tháng. Cậu ấy sẽ trở lại cuộc sống bình thường.”
Đêm đầu tiên là kinh hoàng nhất. Bác sĩ không cho phép ngủ. Cứ mỗi 10 phút phải đánh thức dậy cho đến 6 giờ sáng hôm sau.
Và điều kỳ diệu xảy ra trưa hôm ấy, sau giấc ngủ liền 6 tiếng. Thằng bé đứng dậy, tập đi bộ quanh phòng theo yêu cầu bác sĩ. Mỗi giờ phải đi vài phút.
Ngày hôm sau, nó gần như trở lại bình thường: đi bộ quanh khu tỉnh dưỡng, ăn uống theo lời dặn:
“Từ hôm nay phải ăn chậm rãi, từ tốn — như cô dâu mới về nhà chồng.”
Sau 3 đêm 4 ngày, sáng nay nó được xuất viện. Dù chưa bình phục 100%, nhưng thử hỏi: trên thế giới có bao nhiêu nơi mổ não mà 3 đêm sau cho về nhà?
Những tháng tới vẫn còn vật lý trị liệu, hóa trị, nhưng không phải lo tài chính nhờ bảo hiểm y tế. Nhân viên bệnh viện còn giúp hoàn tất giấy tờ xin trợ cấp thất nghiệp tạm thời.
Đến tuổi U60+ như tôi, chuyện vào bệnh viện gặp bác sĩ là bình thường. Vì vậy, phải biết chọn lựa đúng đắn.
Tháng vừa qua, tôi dọn nhà về gần vợ chồng con gái tại thị trấn nhỏ Beaverton, ngoại ô Portland, Oregon. Tôi đặt hẹn khám tổng quát với bác sĩ mới — người tôi tự chọn trên mạng. May mắn thay, gặp được bác sĩ tận tâm, phong thái từ tốn, nhẹ nhàng, đúng kiểu người dân nơi đây.
Nói ra không ai tin: ở California, xin giấy giới thiệu gặp chuyên khoa lúc nào cũng ì ạch như rùa. Ở đây, dân số ít, bệnh nhân ít, bác sĩ ký giấy giới thiệu rất nhanh.
Về hưu rồi, chẳng bon chen gì nữa. Chỉ lo giữ sức khỏe để khỏi trở thành gánh nặng cho vợ con. Không khí nơi đây mát lành, nhà mới, máy lạnh – máy sưởi chạy êm ru, cảm thấy yên tâm.
Dù Việt Nam — nơi chôn nhau cắt rốn — lúc nào cũng đầy ắp kỷ niệm trong lòng tôi. Dù biết bệnh viện, máy móc, bác sĩ trong nước ngày nay tiến bộ vượt bậc. Nhưng tiếc thay, “phép vua thua lệ làng” vẫn còn đó. Đi đâu cũng phong bì.
Cuối cùng, tôi nhận ra: Ở đâu quen đó. Không nơi nào hơn hẳn nơi nào. Chọn lựa là mất cái này, được cái khác.
Như quyết định rời California về Oregon hưu trí. Tương lai phần hai cuộc đời, tôi để cho sức khỏe và môi trường nơi đây chăm sóc. Quyết định xong, tự nhiên tâm tư nhẹ nhàng, ít nghĩ ngợi. Nghe nhiều người khuyên:
“Tuổi này rồi, dẹp bớt stress đi. Sống lâu thêm chút nữa.”
Hơn ba năm qua không còn bon chen, tối đến ngủ ít mộng mị — mừng quá!
Đặng Duy Hưng
