Trump “đánh” Trung Quốc bằng… thảm đỏ!

Trung Ngôn

19-9-2026

Đúng là ngoại giao thời nay nhiều khi làm người ta khó theo kịp. Mới hôm nào còn thấy Trump “đánh nhau ầm ầm” với Trung Quốc trên Truth Social, trang mạng của ông ta, hết tuyên bố phải bảo vệ nước Mỹ trước Trung Quốc, rồi thuế quan, đất hiếm, công nghệ, chuỗi cung ứng, an ninh quốc gia… chuyện gì cũng có thể trở thành lý do để Washington phải “cứng rắn” với Bắc Kinh, nghe cứ như hai bên chỉ còn thiếu mỗi chuyện kéo quân ra biên giới.

Những người hâm mộ Trump chắc lúc ấy cũng sướng rơn: Đây rồi, tổng thống của chúng ta đang “đánh Trung Quốc”, đang cho Tập Cận Bình biết thế nào là nước Mỹ vĩ đại! Ấy vậy mà hôm nay Tập Cận Bình đi máy bay sang Mỹ, Trump lại thân chinh ra tận sân bay đón. Đúng là đối thủ mà được tiếp đón nồng hậu thế này thì làm bạn chắc được trải thảm đỏ từ sân bay vào tận Nhà Trắng. Không biết ông Trump có phải đã nghe  tin Tập sắp tới nên đứng ngồi không yên, chờ mãi mới đến ngày được… ra sân bay đón bạn?

Mà cũng lạ, nếu cứ nghe những lời Trump nói trên Truth Social thì người ta có cảm giác Trung Quốc là cái gì đó vừa đáng sợ vừa đáng ghét, chỉ chực nuốt chửng nước Mỹ; còn Trump thì như một vị cứu tinh, một mình đứng giữa trời đất, tay chống Trung Quốc, tay bảo vệ nước Mỹ, miệng tuyên bố “America First”. Người hâm mộ thì cứ thế mà vỗ tay. Thuế quan được tung hô như vũ khí chiến lược, những lời đe dọa được xem như bản lĩnh, mỗi lần Trump nói cứng là lại có người reo lên: “Tập sợ rồi!”. Chỉ có điều, hình như trong lúc mọi người còn đang bận ăn mừng chiến thắng trên mạng thì ông Trump đã ra sân bay… đón ông Tập.

Thế mới thấy làm  chính trị gia trên mạng thật dễ. Sáng đăng một bài thật hùng hồn, trưa dọa áp thêm thuế, chiều tuyên bố Trung Quốc phải nhượng bộ, tối được đám đông tung hô là “người duy nhất dám đối đầu với Trung Quốc”. Còn ngoài đời thì đến ngày đối thủ đáp máy bay, chính mình lại mặc đẹp, đứng ngay ngắn ngoài sân bay chờ đón. Không biết nếu đây là “đánh Trung Quốc” thì kiểu đánh này có được gọi là “đánh bằng thảm đỏ” hay không?!

Điều đáng nói là những người cứ nghe Trump nói gì cũng tin ngay, rồi biến mọi lời tuyên bố thành chiến công. Trump nói cứng thì bảo Trump “cao tay”. Trump áp thuế thì bảo Trung Quốc “sắp quỵ”. Trump gặp Tập thì bảo “Tập phải xuống nước”. Còn Trump ra sân bay đón Tập thì… chắc cũng sẽ có người tìm được một lý do rất cao siêu để chứng minh rằng đây chính là một đòn ngoại giao tuyệt đẹp của Trump!

Cái gì cũng có thể biến thành chiến thắng, miễn là thần tượng của mình làm. Nếu Trump bắt tay Tập, đó là Trump đang “nắm thóp” Tập. Nếu Trump mời Tập ăn tối, đó là Trump đang “ép Tập”. Nếu Trump ra sân bay đón Tập, có lẽ cũng sẽ có người giải thích rằng Trump không phải đón mà là… đón để thị uy. Thế thì còn gì tuyệt vời hơn nữa? Đối thủ được mời đến Mỹ, được đón tận sân bay, được tổ chức quốc yến, được trải thảm đỏ, mà vẫn bị xem là người đang “thua đau” dưới bàn tay của Trump. Quả là một cuộc chiến mà phe mình thắng bất kể chuyện gì xảy ra.

Nhìn cảnh Trump ra sân bay đón Tập Cận Bình, có lẽ không nên hỏi rằng “Trump có đánh Trung Quốc hay không?” Mà hãy hỏi rằng: Trump đánh Trung Quốc kiểu gì mà Tập vừa xuống máy bay đã thấy tổng thống Mỹ đứng chờ? Hay nói cho bình dân hơn một chút: Mới hôm qua còn hô “đánh Trung Quốc”, hôm nay đã ra sân bay đón Tập. Đánh kiểu này chắc Trung Quốc… sợ lắm!

Còn những người vẫn tin rằng cứ Trump nói câu nào mạnh là Trung Quốc run câu đó thì có lẽ nên chờ thêm một chút. Biết đâu lần tới ông Trump lại ra sân bay đón Tập, rồi lại có người lên mạng giải thích rằng: “Đừng tưởng Trump đón Tập là Trump yếu. Đây là nghệ thuật lãnh đạo. Đây là cao thủ ngoại giao. Đây là nước Mỹ trên hết”.

Ừ, thì cứ cho là vậy. Chỉ có điều, nếu một ngày nào đó ông Trump đứng ngoài sân bay, chìa tay ra bắt tay Tập Cận Bình rồi cười rất tươi, thì những khẩu hiệu “Mỹ đánh Trung Quốc” chắc cũng nên để dành lại. Vì có khi người ta đánh nhau trên Truth Social, còn ngoài đời thì vẫn phải ra sân bay đón nhau.

Nguồn: Tiếng Dân

Related posts