Hiệu Minh
20-7-2026
Nước Anh bước vào một chương mới của chính trường khi Thủ tướng Keir Starmer rời nhiệm sở sau chưa đầy hai năm cầm quyền. Áp lực từ nội bộ Công đảng, những tranh cãi xoay quanh chính sách trợ cấp năng lượng và các thách thức kinh tế trong nước đã khiến chiếc ghế tại số 10 Downing Street một lần nữa trở thành tâm điểm.
Người kế nhiệm, Andy Burnham – cựu Thị trưởng vùng Greater Manchester – bắt đầu nhiệm kỳ với cam kết “đặt lại các ưu tiên”, tập trung vào đời sống người dân, phục hồi kinh tế và duy trì sự ủng hộ mạnh mẽ dành cho Ukraine.

Nhìn lại từ sau cuộc trưng cầu Brexit năm 2016, chính trường Anh đã chứng kiến một chuỗi thay đổi lãnh đạo đáng chú ý, David Cameron ra đi sau thất bại trong cuộc trưng cầu ý dân, Theresa May tiếp quản rồi rời nhiệm sở sau những bế tắc Brexit, Boris Johnson bước vào với lời hứa “hoàn thành Brexit” nhưng kết thúc trong nhiều tranh cãi, Liz Truss lập kỷ lục với nhiệm kỳ chỉ khoảng 49 ngày, Rishi Sunak điều hành giai đoạn tiếp theo và Keir Starmer vừa trở thành một chương mới trước khi rời đi.
Người Mỹ thường hỏi “Ai sẽ thắng trong cuộc bầu cử?” Người Anh có thêm một câu hỏi thực tế hơn “Liệu Thủ tướng hiện tại có còn ở đó khi câu hỏi được trả lời?”
Có lẽ chỉ ở Westminster, chiếc ghế quyền lực có thể nóng lên nhanh không kém một trận cầu quyết định. Nước Anh vẫn nổi tiếng với sự ổn định của thể chế, nhưng lại có một cách rất riêng để duy trì sự ổn định ấy, đó là thay đổi người đứng đầu khi cần thiết.
Trong khi đó, trên sân cỏ, đội tuyển Anh cũng vừa có thêm một dấu mốc, đoạt huy chương đồng. Chưa phải chiếc cúp vàng mà người hâm mộ chờ đợi từ năm 1966, nhưng ít nhất chính phủ mới không phải đối mặt ngay với một “cuộc khủng hoảng bóng đá quốc gia”.
Điều thú vị là chính trị Anh và bóng đá Anh dường như đi theo hai tốc độ khác nhau.
Nội các có thể cải tổ chỉ sau một đêm. Một Thủ tướng có thể đến rồi đi trong vài tháng. Nhưng chiến thuật của đội tuyển Anh thì thường cần đến vài thế hệ mới thay đổi. Sau mỗi thất bại, người ta lại nghe những lời quen thuộc, cải tổ, đổi mới, xây dựng tương lai.
Có lẽ nước Anh có một truyền thống rất đặc biệt, ở Westminster, họ thay huấn luyện viên chính trị khá nhanh, còn trên sân Wembley, họ vẫn kiên nhẫn chờ một chiến thuật đủ sức đưa “football về nhà”.
Và như mọi khi, cả chính trường lẫn bóng đá Anh đều để lại một câu hỏi quen thuộc ở tầm toàn cầu “Lần này có thật sự khác không?”
