Đặng Duy Hưng

Hùng gặp ông Thomas khi đang ngồi uống cà phê ở Pike Place Market, một khu vực du lịch nổi tiếng ở thành phố Seattle. Bàn của ông sát cạnh, cũng như Hùng, ngồi một mình với cái ghế trống trước mặt.
Hùng làm quen:“Tôi tên Hùng, du khách đến từ San Francisco!”
Mắt ông sáng lên:
“Tháng trước vợ chồng tôi ăn dim sum ở quán Golden Dragon khu phố Tàu dưới đó!”
Ông đưa tay giới thiệu:
“Tôi tên Thomas, quê Dallas, Texas. Anh đến đây một mình?”
Hùng lắc đầu:
“Không! Vợ tôi quên thuốc uống sáng nay nên phải về khách sạn lấy. Còn vợ ông?”
Ông buồn giọng:
“Bà ấy mất cách đây 9 tháng.”
Hùng ngạc nhiên:
“Xin chia buồn cùng ông. Nhưng có lẽ tôi nghe lầm ông vừa nói tháng trước dùng bữa ở San Francisco?”
Ông gật đầu:
“Anh nghe không sai. Cũng như hôm nay, tôi đang cùng bà uống cà phê tại đây.”
Ông chậm rãi giải thích:
“Tụi tôi lấy nhau tháng 12 này là 35 năm. Cho đến ngày bà trở bệnh qua đời, tôi mới thật sự hiểu nỗi lòng của người tôi thương yêu nhất. Khi dọn dẹp trong nhà, tôi tìm thấy cuốn nhật ký. Đọc mới biết những nơi bà mong ước được cùng chồng đi du lịch.
Rất tiếc vì thương chồng con và sự nghiệp nên bà cố gắng đợi đến lúc tôi về hưu. Rất tiếc ngày ấy không bao giờ đến.”
Ông nhấp ngụm trà:
“Đó là 100% lỗi của tôi. Có lúc bà còn sống, hỏi tụi tôi nên đi chỗ này chỗ nọ, nhưng tôi thường gạt qua vì công việc. Giờ tôi hối hận cũng đã muộn. Bởi vậy hơn 7 tháng nay, sau khi an táng bà xong, tôi bắt đầu thực hiện từ từ 34 nơi bà muốn cùng tôi đến.”
Hùng tò mò:
“Ông và bà đã đi được bao nhiêu nơi rồi?”
Ông vui lên như đứa trẻ khoe học bạ điểm cao:
“Tháng đầu tiên, tôi và bà đi từ Nam đến Bắc Cali, đến 7 địa điểm du lịch bà từng xem trên TV như cầu Golden Gate, sở thú San Diego, phim trường Hollywood, Disneyland…”
Hùng khen:
“Wow, ông thật sự thương bà.”
Ông lắc đầu:
“Rất tiếc bây giờ tôi không còn người đồng hành để chia sẻ niềm vui.”
Hùng vỗ nhẹ vai ông:
“Ông đừng nghĩ vậy. Không bao giờ trễ đâu. Tất cả đều từ trái tim mình mà ra.”
Hùng nâng ly, nói vào chiếc ghế trống trước mặt ông:
“Chúc bà hưởng thụ tất cả hạnh phúc bên ông trong những tháng năm sắp đến.”
Ông đứng dậy, lịch sự kéo ghế như nhường chỗ cho bà, rồi nói lời từ giã:
“Cảm ơn anh đã chia sẻ nỗi lòng. Xin phép tạm biệt, tụi tôi có hẹn ăn trưa trên Space Needle.”
Nhìn ông nhẹ nhàng như đang mở cửa cho bà bước qua, khuôn mặt ông ánh lên niềm hạnh phúc lạ kỳ.
Có thể nhận định rằng khi chúng ta lao vào cuộc sống, vươn tay xây dựng tài chính và sự nghiệp, ta thường quên đi những mong ước thầm lặng của người phối ngẫu.
Hùng nhớ một ngày Tết đến thăm nhà người bạn, nhìn tấm hình cả nhà họ đứng trên cát biển Mỹ Khê. Hình ảnh đơn giản ấy đập vào mắt anh như dẫn lối chỉ đường cho cách xây dựng mái ấm tương lai.
Hùng thích đọc sách, nhưng lúc đó chưa tìm thấy cuốn sách Việt Nam nào dạy: “Làm sao để trở thành người chồng tốt?”
Xã hội quê nhà, người cha thường ít gần gũi con cái, bận rộn chạy theo dòng đời. Bạn đêm thường tự tạo niềm vui cho bản thân đánh chén với bạn bè, đồng nghiệp tự thưởng sau một ngày mệt nhọc. Họ quên mất người vợ và con thơ đang chờ bữa cơm đoàn viên.
Có lần Hùng đọc được:
“Chọn người đồng hành đi hết cuộc đời để tiến lùi cùng nhau, niềm vui cùng hưởng, rắc rối cùng chia, cầm tay đoàn kết chống lại cả thế giới.”
Lời lẽ nghe cao siêu. Nhưng khi bước vào đời sống hôn nhân, mấy ai thực hiện được để xứng đáng là người đồng hành mẫu mực?
Giống như đọc thánh kinh hay Phật pháp ai cũng hy vọng hiểu thấu chân lý, nhưng mỗi người hiểu một kiểu. Và cuối cùng, sau ngày ký giấy hôn thú, bao nhiêu phần trăm trở thành người đồng hành lý tưởng?
Bao nhiêu phần trăm đợi đến lúc người đồng hành xuôi tay hoặc phản bội, để lại vết thẹo, bài học để đời?
Cũng có khi, không ngờ chính mình lại tìm được niềm tin mới, khắc phục mất mát bằng sự kiên cường ít ai biết.
Vợ tiến đến bàn, hôn nhẹ anh rồi ngồi xuống:
“Anh ăn gì chưa?”
Người vợ Việt Nam lúc nào cũng vậy nhường nhịn, hy sinh cho mái ấm, tâm tư luôn hy vọng có người đồng hành “trưởng thành”.
Hùng kể cho vợ nghe câu chuyện của ông Thomas đang thực hiện ước mơ du lịch cùng vợ như một câu chuyện thần thoại. Anh kết luận:
“Thà trễ còn hơn không thực hiện. Em nghĩ sao?”
Vợ Hùng nhẹ nhàng:
“Với em, không nên xem sự đồng hành là bổn phận sau ngày cưới. Một hành động dù nhỏ, biểu hiện tình yêu và sự quan tâm qua đối thoại thành tâm, sẽ giúp đoạn đường phía trước thoải mái hơn nhiều.”
Phải chăng người vợ muốn đạt được hạnh phúc phải mạnh mẽ, quyết đoán để làm chủ cuộc đời?
Vợ tiếp:
“Anh nhớ không, sau khi tụi mình cưới, anh thành thật nói nên từ từ hãy có con. Em yêu anh vì anh mở lòng đối thoại, tạo cho em sự tin tưởng để mở lòng lại. Nhờ vậy tụi mình hiểu nhau, xây dựng hạnh phúc bền bỉ đến hôm nay.
Xã hội nào cũng có những người vợ như bà Thomas giữ im lặng nỗi lòng. Không ai đúng hay sai, vì mỗi người khác nhau về tính tình và hoàn cảnh. Em chỉ may mắn hơn khi gặp và lấy anh.”
Tự nhiên Hùng nhớ bài thơ cũ nói về thân phận bao người con gái Việt trước ngã ba đường:
“Em đừng buồn đồng hành không tri kỷ
Đừng tiếc nuối chỉ vì một người dưng
Em và anh ấy hai người nghìn ý
Thỏa hiệp hay lọc gạt kẻ lưng chừng.”
Đặng Duy Hưng
