Tháng Tư, đọc lại “Các con tôi đã về” của Trùng Dương

Lê Hữu Hai mươi năm đàn con đi línhđi rồi không vềĐứa con da vàng của Mẹ…Ôi, tấm thân này ngày xưa bé bỏngMẹ mang đầy bụng, mẹ bồng trên tay (*) Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch  bản cũng có nhân vật “đứa con…

Đọc thêm

Nghiệp Hành. Thơ Hư Vô

Hồn tôi như biển độngXua thuyền em ra khơiCó bơi vào vô tậnChưa chắc khỏi luân hồi. Kiếp này còn lận đậnLà còn nợ nần nhauĐời sau có gặp lạiCũng chỉ mới bắt đầu. Hoá thân thành đá cuộiHay làm cây trên rừngThì tôi vẫn đứng đợiĐược em làm tình nhân. Để nghe lời đá gọiRừng xưa cũng xôn xaoEm…

Đọc thêm

Sài Gòn. Thơ KB

Mai tôi xa rồi, Saigòn ơiPhút chia ly có luống chút ngậm ngùiTim nhỏ nhưng chứa đầy phiền muộnTay gầy sao với được yêu thương… Ngày xưa ấy em môi hồng, mắt sángBước rộn ràng qua lối nhỏ tìm nhauQuán nước xưa nơi ta hò hẹnGóc phố này chân từng đã dạo quaVòng tay ấm, đâu rồi cơn mê loạn?Nắng…

Đọc thêm

Làm Sao Mà Quên Được. Thơ trầnthịminhchâu

Làm sao quên được tháng tư,Con đường di tản, lòng như chết rồi.Từ em nức nở khô môi,Tình buồn lạc mất,tình trôi nơi nào? Tháng tư tiếng khóc nghẹn ngào,Nhìn anh cởi áo, lệ trào chẳng nguôi.Thôi đành một tiếng buông xuôi,Tàn dư chiến trận,đất trời cũng nghiêng. Chân đi trong cõi đảo điên,Người còn người mất, oan khiên đoạn…

Đọc thêm
1 294 295 296 297 298 455