(Thiếu Nữ. Tranh Đinh Cường) Đêm rắc mưa cho hương đầy tócTháng 9 về quanh những gót chânPhố xá chờ nhau đèn thao thứcSoi buồn chưa rõ mặt tình nhân. Con đường có lần em qua đóLời hẹn hò còn đỏ son môiTôi về không kịp như đã hứaGiọt mưa xoá mất bóng em rồi! Bàn tay lạnh cóng như…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Chốn Đã Mất Tên. Hoàng Nga
Hoàng Nga (Chân dung nhà văn Hoàng Nga) Cuối cùng, khi quan hệ tình cảm giữa tôi với Triết dành cho nhau chỉ còn lại một mớ hổ lốn, và sau bao nhiêu năm gầm gừ, rình ngó nhau kiểu cọp săn mồi, mỗi đứa đã yên ổn tọa vị một phương ở đất khách quê người, tưởng sẽ chẳng…
Đọc thêmCa Sĩ Đông Châu: Còn tuổi nào cho em – Tamar Lê and Quynh Lê
Hồi xưa, khi nghe ai hát bài ‘Hai vì sao lạc’, tôi cứ nheo mày không hiểu tại sao lại ‘lòng buồn như thời gian’; tôi đơn giản nghĩ rằng nếu không có thời gian thì thế giới và cuộc đời sẽ không còn huyền nhiệm. Thật vậy, nên tôi yêu thời gian như thi sĩ say sưa với thu…
Đọc thêmTrường hợp điển hình trong mùa COVID: Anh chị Nhu-Minh
Trần Thiện Tích Trong thời đại dịch COVID Vũ Hán, có biết bao nhiêu đám cưới phải đình hoãn, hay tổ chức thật đơn giản, với một thầy làm lễ và một hai người chứng kiến cũng xong. (Và nhiều khi, tuổi trẻ bây giờ lại thích như vậy). Những Sinh Nhật cũng không còn xuất hiện trong nhà hàng…
Đọc thêmSài Gòn Có Một Thời Như Thế. Thơ Hư Vô
Đoàn xe chở quan tài qua phố Chở theo cả tiếng khóc Sài Gòn Của bà mẹ xoè tay đứng ngóng Còn không kịp vuốt mắt đứa con. Người nằm chết lạnh tanh nhang khói Cõi tử sinh quá đỗi oan khiên Chưa thốt xong một lời trăng trối Rào kẽm gai đã vội giới nghiêm! Những cánh cửa im…
Đọc thêm