Kỷ niệm những mùa mưa

Đặng Duy Hưng

Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm tôi
Tình xưa bạn cũ gặp nhau đêm ấy mưa rơi
Ly cà phê ấm thôi
Mình ngồi ôm lại phút vui đã trôi qua mất rồi…

Thuở xưa lúc lên mười (không chắc chắn lắm), thỉnh thoảng tôi nghe ban tam ca Sao Băng gồm Phương Đại, Duy Mỹ, Thanh Phong hát trên TV những tình ca buồn đời lính, tình đồng đội, tình bạn thời chiến tranh điêu tàn. Mãi đến khi đối mặt với phần hai cuộc đời, tôi mới thấm thía bài hát này — về tình cảm bạn bè khi sống xa cách, hay chia tay mãi mãi không còn cơ hội gặp lại để ôn chuyện kỷ niệm một thời thơ ngây đầy ắp mộng mơ.Chiều tuần trước, ngồi uống cà phê nhìn một trong những trận mưa đầu tiên sau hơn hai tuần dọn vào căn nhà mới. Mưa ở nơi đây nhiều ngày trong năm; trên những con đường sạch sẽ, nước rút nhanh nên không lầy lội ngập úng. Dường như ở mỗi vùng đất từng đi qua, mưa đều mang một dáng vẻ khác nhau. Có lẽ tùy theo tâm trạng của người nhìn mưa lúc ấy mà hỉ nộ ái ố cuộc đời trút vào lòng.

Đường về hôm nay vắng tanh
Rạt rào hạt mưa rớt nhanh
Lạnh lùng mưa xuyên áo tơi
Mưa chẳng yêu kiếp sống mong manh…

Ai tha hương viễn xứ mà không thấm thía khi nghe bản nhạc “Kiếp nghèo”, nhìn cái bóng bản thân in hình trong vũng nước đọng, chẳng mơ gì hơn:

“một người khác phải ngồi ăn chung bữa cơm buổi tối”

Hay

“một mái tranh nghèo, một mối tình chung thủy không hề phai…”

Và một lần nhớ mãi: khi đến thăm người bạn tận Phú Nhuận, ngồi uống bia nhìn gia đình bạn hạnh phúc sum vầy bên mâm cơm buổi tối. Hai vợ chồng, hai đứa con trai gái quanh quẩn bên nhau với bữa ăn đạm bạc. Ngoài kia, cơn mưa dai dẳng trên đất Sài Gòn hòa cùng tiếng người kêu nhau dọn dẹp hàng hóa. Nhưng vài năm sau, đổi mới kinh tế, thị trường tài chính dồi dào dẫn đến… mưa gió hôn nhân tình yêu. Sự đổ vỡ ít ai nghĩ đến đã xảy ra, bởi người bạn ấy không biết lúc nào mới chịu “trưởng thành”.

Và vài năm sau đó, cùng người con gái mới quen ăn cơm gà Phương Ký trong hẻm cạnh chợ Hàn, nhìn hai vợ chồng bàn bên cạnh đang đút cơm, gắp gà cho con trai. Cô không nói gì, nhưng anh đoán được tâm trạng của cô — như bao thiếu nữ hy vọng gặp được người đàn ông hiểu thấu nỗi lòng.

Ngoài kia, trận mưa chiều cuối tháng 9 dai dẳng như muốn xóa hết tàn tích thuở mộng mơ.“…

Mưa buồn rơi rơi ngoài phố
Nghe như tiếng nhạc buồn triền miên
Đêm nao chốn đây ta dìu nhau
Trao muôn ngàn lời thơ
Chờ mong đến bao giờ
Mưa trọn đêm
Mưa trọn đêm.

Chặng đường cuộc đời, ai cũng phải trải nghiệm hàng ngàn trận mưa đủ loại. Thường thì mưa tạo ra sự cô đơn, đưa đến sự trầm lắng trong xúc cảm tâm hồn. Ngày đổ vỡ tình yêu hay hôn nhân, không hiểu sao thường đi chung với lúc ông trời nhỏ lệ — như chia sẻ nỗi đau bằng cơn mưa nhẹ kéo dài qua đêm thức trắng.

Và gần 33 năm sau, cô gái ấy trở thành người phụ nữ chững chạc, đứng trong bếp đổ từng cái bánh xèo, chờ đợi vợ chồng con gái đến chơi.

Anh nhấp ly cà phê sữa, nhìn ra sân sau hai chú sẻ đang mổ ăn trên dàn treo ngoài vườn. Tiếng mưa lách tách theo gió đáp trên cửa sổ bên hông nhà, không lay động hạnh phúc êm đềm trong ngôi nhà nhỏ.

Cả cuộc đời, có lẽ đa số chúng ta đều mong ước một ngày trong tương lai được sum vầy gia đình trong mái nhà nhỏ, ấm cúng, cảm giác an toàn dù ngoài trời mưa bão sấm sét cuối chân trời.

Có những mùa mưa đong đầy kỷ niệm
Ký ức buồn vui cảm xúc dâng tràn
Nhớ ngôi trường cũ hoa phượng hai hàng
Đạp xe theo em chiều về nhạt nắng
Thuở vô tư hồn nhiên mộng tươi sáng
Nhưng đời người đâu phải yêu là được?
Hoặc tương lai mọi điều như mộng ước?
Muốn hạnh phúc hãy ‘trưởng thành’ dĩ vãng
Làm đôi chim xây tổ mặc mưa ngàn.

Đặng Duy Hưng
Mưa Oregon 6/2006

Related posts