Gặp nhau là để ngậm ngùi Trăm năm biết có gì vui mà chờ Thà em cúi mặt làm ngơ Còn hơn ngoái lại mà quờ quạng nhau. Thì tôi dẫu có bạc đầu Cũng riêng mang một nỗi đau muộn màng Vì em như giọt sương tan Ngấm vào quá khứ cho tàn bóng không. Sông sâu cũng chỉ một dòng Cầu cao mấy nhịp để chòng chềnh nhau Tim em có bị cứa cào Mím môi cho chặt cùng đau một lần. Xin đừng nấn níu phân vân Chỉ là một khúc đường trần, vậy thôi Em đâu phụ bạc gì tôi Vậy mà cũng đã một đời ở riêng… Hư Vô
Related posts
-
Tôi nhớ tên anh
Quỳnh Lê Cuối đông Melbourne năm nay không còn... -
Huyền thoại
Đoàn Thị Lam Luyến Giá được một chén say... -
Viết về cô bạn… đã trên 40 năm không có tin
Chinh Lê “Ngày xưa ai lá ngọc cành vàngNgày...

