Năm đó, tôi học trung học ở miền trung, cũng là năm có cuộc đảo chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm của tướng big Minh và tướng Đính. Một số dân chúng và học trò đi biểu tình ngoài đường và trên sân trường để ‘ủng hộ cách mạng’. Thật ra lúc đó, mấy đứa học trò choi choi, không…
Đọc thêmCategory: TẢN MẠN VĂN CHƯƠNG
Thế Rồi Một Buổi Chiều – Tamar Lê
Sau nhiều năm tháng “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ” ở thành phố nhỏ ven đồi thung lũng Trevallyn, Tasmania, tôi có ý định hơi điên cuồng: tổ chức hội nghị quốc tế ở thủ đô Kuala Lumpur ở Malaysia. Nếu vậy, tôi sẽ ở bên thềm Việt Nam cơ mà, vả lại Kuala Lumpur chỉ cách Saigon hơn…
Đọc thêmTrường Học và Trường Đời – Tamar Lê
Hồi còn học ở trung học ở Việt Nam, việc xếp hạng học trò trong lớp là chuyện thường tình. Học trò nào mà đứng từ thử 5 đến thứ nhất, được xem như là ‘hoàng tử/công chúa’ của trường, còn ai đừng chót hay gần chót thì bị bạn bè nhìn với cặp mắt … ‘khỏi nói’. Khi qua…
Đọc thêmThứ Hai tới rồi – Tamar Lê
Hôm nay là Monday rồi – Nhớ lại ngày Monday vào mùa thu trên thành phố Bristol của nước Anh. Trên đường đi bộ đến đại học West England, lá vàng cứ rơi rơi. Trong nhà ai đó vang tiếng hát bài ‘Manic Monday’ của ban nhạc The Bangles: “It’s just another manic Monday; I wish it was Sunday”. Lòng…
Đọc thêmMiễn ‘yêu’ là được rồi – Tamar Lê
Miễn ‘yêu’ là được rồi Hồi xưa khi học Anh Văn, thầy cô dạy văn phạm trước và dạy nói sau. Thật vậy, tôi học Anh Văn từ đệ thất, đệ lục, đến đệ tứ, đệ tam, nhưng khi gặp một người Mỹ đầu tiên, thì hoảng hồn, ngại ngùng không biết ‘nói năng chi’. Học trò thường biết nhiều…
Đọc thêm