Thành phố đã đi qua trong đời tôi Trong lúc đang tận hưởng những ngày vui với sóng biển dạt dào Nha Trang, và yêu đời như yêu mình vào cái tuổi măng non, một hôm mẹ tôi quyết định rời ‘quê hương’ này để di chuyển đến một thành phố lạ mà lúc đó tôi không bao giờ nghe…
Đọc thêmCategory: TẢN MẠN VĂN CHƯƠNG
Chỉ một giấc mơ – Tamar Lê
Chỉ một giấc mơ – Tamar Lê Hồi còn là sinh viên Saigon, khi chiều đến tôi hay đạp xe ra bến Chương Dương ngồi hóng mát và có cơ hội ngắm nhìn người qua lại. Tôi hay ngồi ở một ghế đá trước nhà hàng nổi Văn Cảnh… Những người đi vào nhà hàng này thuộc hạng sang của…
Đọc thêmChuyến xe buýt cuối cùng – Tamar Lê
Chuyến xe buýt cuối cùng – Tamar Lê Hồi còn là sinh viên ở Saigon, ngoài cái vui với bạn bè qua tách café trong những quán nhỏ bên vệ đường, đi xem cinema vào cuối tuần là niềm vui mà tôi không thể thiếu được, nhất là xem những phim ở rạp Rex, một cảm giác như ‘siêu thoát’…
Đọc thêmCăn nhà xưa – Tamar Lê
Căn nhà xưa – Tamar Lê Em có nhớ căn nhà xưa bên khu vườn cà Nơi những sớm mai nằm nghe Nắng ròn trên mái Ở đó có những lũ sên bò quanh những vết nứt rêu tường xanh. (Nguyễn Đình Toàn) Trong âm nhạc Việt Nam, có rất nhiều bài nói về nét đẹp hiền hòa, bình dị,…
Đọc thêmViễn Trình với Món Quà Cho Ngày Tình Nhân! – Tamar Lê
Viễn Trình với Món Quà Cho Ngày Tình Nhân! – Tamar Lê Trong bài trước viết về nét văn ẩn dụ (metaphor) trong thơ của Nhạc Sĩ Viễn Trình, tôi có đề cập đến ‘nét huyền bí’ và đôi lúc ‘bất bình thường’ duyên dáng quyện vào nhau trong lối hành xử metaphor của Viễn Trình. Thật ra, metaphor của…
Đọc thêm