Hoàng Khánh Linh Có một người xưa hay nhắn dòng tinNên khi mess sáng đèn… luôn là nhấtBẵng thời gian có lẽ do quá bậnNên kiếm tìm hoài mới thấy hiện lên. Có một người khi ta nhớ cái tênChưa kịp gõ đã sáng đèn… lạ nhỉMột cái tên rất chi là bình dịCớ sao tim ta ấm áp lạ…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Phận con tằm
Đặng Duy Hưng Huyền đứng trên lầu 8 nhìn xuống công viên sân sau bệnh viện khi mặt trời bắt đầu ngả xuống hoàng hôn. Có lẽ bệnh viện hay cơ sở y tế lớn nào cũng vậy; cùng chung lối kiến trúc lúc nào cũng có mảnh đất lớn phía sau trồng cây che mát đi chung với hàng…
Đọc thêmAnh là sóng
Trần Cẩm Vẫn là anh , ngọn sóngQuyện vào bước chân emVẫn là biển rất quenThầm thì trên cát mịn Khúc tình ca dịu ngọtÊm đềm theo gió đưaThương biết mấy cho vừaBiển và anh, tình sóng Em không đo dài rộngChỉ biết lòng bao dungNhững ngày xa thổn thứcÔi nhung nhớ vô cùng Sóng là anh, đã từngDịu êm…
Đọc thêmMan mác gió ban mai
Phan Kim Tiên Còn lại ngọt ngào lẫn cay đắng hoài niệm. Còn lại trời xanh và còn lại ta.. chỉ riêng ta mà thôi.. Em đang ở đâu? Khi bóng tối cô đơn bao trùm lấy anh suốt quãng đời niên thiếu. Là khi Thượng đế ban cho anh số phận của kẻ thích đem linh hồn kẻ khác…
Đọc thêmRa trước vành móng ngựa vì tội chơi nhạc vàng*
Phan Thúy Hà Bảy thanh niên đứng trước vành móng ngựa vì tội chơi nhạc vàng (đàn, hát, nghe hát), Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội xử sơ thẩm trong ba ngày 6, 7, 8 – 1/1971, nay chỉ còn bác Lộc Vàng. Bị còng tay vào Hỏa Lò tháng 3/1968, ba tháng sau, bác và hai người…
Đọc thêm