Sài gòn chiều mưa thời xanh tóc Vỉa hè cỏ mọc dấu chân em Đường Duy Tân hay Trần Quý Cáp Chỗ nào cũng thấy rất còn quen. Em đã không về nơi ấy nữa Phố xá chờ nhau lạnh bóng chiều Áo phai chưa hết đời lãng tử Mà hồn tôi đầy vết rong rêu. Cà phê sóng sánh…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Đàn Con Mất Giống. Thơ Hư Vô
Mẹ sinh nhầm một đàn con mất giống Bán đứng quê hương cội rễ ông bà Một dãy sơn hà biển liền vách núi Còn giọt mồ hôi muối mặn vai cha. Để lại gia tài vẹn toàn lãnh thổ Từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mau Đã dẫm nát bởi bàn chân hung bạo Mang đất chôn nhau…
Đọc thêmĐoàn Sơn: Mối Tình Âm Nhạc Với Melbourne – Mỹ Linh
Thái Thịnh đã từng than thở khi “tìm đến chân trời mới, vẫn thương một thời, giờ đã xa ngàn khơi.” Hình như âm nhạc và thân phận có một cơ duyên diệu kỳ với nhau trong nhiều người Việt Nam khi rời bỏ quê nhà. Trong khi Anh Bằng xao xuyến xa Hà Nội với “bao nhiêu mộng đẹp…
Đọc thêmQuán Thơ Hư Vô 334
TẤU KHÚC BIỂN Mùi biển còn thơm đêm tóc rối Trên vai tôi đã biết hoang đàng Em về giũ áo phơi nhan sắc Cho còn lãng đãng thoáng mây tan. Làm sao em biết tôi thao thức Đá xanh đâu dễ đã bạc tình Hồn tôi như thể con nước lớn Chờ em động bóng để hồi sinh! Biển…
Đọc thêmNói Với Tháng Ngày – Quỳnh Lê
Từ ngày anh đi trời Sài Gòn mưa nhiều lắm! Em cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Mưa từ bao đời vẫn là đề tài muôn thủa cho vần thơ lời nhạc. Em vẫn yêu mùa mưa và luôn đón nhận mưa với niềm hạnh phúc vô bờ. Nhưng đêm nay em đón nhận mưa với một giai điệu khác…
Đọc thêm