Kim Loan Tôi sống với Ngoại từ lúc mới lọt lòng, không biết hồi nhỏ Má có về thăm tôi thường xuyên không, nhưng từ khi tôi năm, sáu tuổi, biết thắc mắc về cha mẹ, thì tôi có gặp Má. Thường là mỗi năm một hai lần, Má chỉ nói chuyện với tôi qua loa vài câu, cho miếng…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
BỨC THƯ TÌNH THỨ 15
Thu Tuyết Anh, Sự pha trộn giữa niềm đau và hạnh phúc của những cuộc tình mong manh thời Covid như một loại Coffee với mùi vị độc đáo của riêng nó. Không ngọt ngào như Mocha, ngan ngát như Cappuccino, thoang thoảng như Latte hay đậm đà hương vị của Trung Nguyên; nhưng nó đốt cháy tâm hồn, làm…
Đọc thêm“Điều này rồi cũng qua”: Sự lãng mạn mục ruỗng trong chính nó
Hiền Trang Và với một cái tựa đề như sách dạy triết học phổ thông như vậy, Điều này rồi cũng qua, ngay từ khúc dạo đầu, đã cho ta biết ta nên đợi gì ở đó, ta đừng nên đợi gì ở đó cả, bởi không gì vĩnh viễn hay lưu lại. Những nhà thần bí Ba Tư kể…
Đọc thêm“Bỏ đi Tám!”
Đoàn Xuân Thu Ca dao quê mình vốn có một câu dài thòng hè: “Sáng mai đi chợ Gò Vấp. Anh mua một xấp vải đem về. Cho con Hai nó cắt. Con Ba nó may. Con Tư nó đột. Con Năm nó viền. Con Sáu đơm nút, con Bảy vắt khuy. Anh bước cẳng ra đi, Con Tám nó…
Đọc thêmQuán Thơ Hư Vô 389
THÁNG BẢY ĐÂU CÒN THẤY MƯA NGÂU Buồn đến nổi thèm nghe em khócCho tận cùng dấu tích quạnh hiuTôi như tháng bảy chờ mưa tớiDòng tóc em buông ướt lưng chiều. Để nghe mưa chạm vào nhan sắcĐôi mắt buồn ai biết lẻ loiGiọt lệ ngày xưa còn đắm đuốiLăn vào tan tác giấc mơ tôi. Tựa ngọn sóng…
Đọc thêm