Đặng Duy Hưng Lão Xuân đứng ở góc căn phòng trang trí gọn gàng, màu sơn xanh trắng dễ nhìn. Mấy chục chiếc ghế xếp ngay ngắn, hướng về phía trước nơi đặt quan tài người quá cố. Đây là một trong ba phòng làm tang lễ thuộc công ty P—một trong những công ty lớn nhất nhì thành phố.…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Hình như ta đã yêu…
Nắng Thủy Tinh Rồi từ đó tiếng lòng nghe rộn rã.Đời bỗng dưng tràn ngập nắng Xuân đầy.Đếm thời gian qua từng áng mây bay.Hồn lạc lối say nụ men tình ái. Bao khoảnh khắc thời gian như ngừng lại.Rót vào tim những nốt nhạc yêu thương.Lòng nôn nao những cảm xúc lạ thường.Ai hiểu được vì sao tình lại…
Đọc thêmSân bay Đào Viên – Taoyuan, Taipei
Đặng Duy Hưng Nghe đến hai chữ “Đào Viên,” tôi chợt nhớ đến một đoạn truyện hư cấu trong Tam Quốc Chí về ba nhân vật lịch sử Trung Quốc: Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi kết nghĩa vườn đào—“The Oath of the Peach Garden”—do La Quán Trung sáng tác. Tôi dám đánh cược rằng tuổi trẻ hôm nay không…
Đọc thêmTa xin lỗi
Đồng Ánh Liễu Ta xin lỗi! Người ơi ta xin lỗiNếu một ngày ta vội vã rời điKhông nói lời từ biệt phút chia lyChỉ lặng lẽ rời đi trong lặng lẽ Thì người hỡi xin hiểu giùm ta nhéBởi tim ta cũng đau đớn rã rờiMuốn nói lắm nhưng chẳng cất thành lờiSợ yếu đuối – sợ rối bời…
Đọc thêmMột mảnh tình phai
Nắng Thủy Tinh Lâu lắm mình chưa lần gặp lại.Đường xưa con nắng chẳng hề phai.Bao năm lòng vẫn chưa quên được.Thăm thẳm tình yêu trong mắt ai. Thầm hỏi thời gian đã bao lâu.Mà sao hoa úa lá phai màu.Dòng đời thì cứ trôi đi mãi.Để lại trong ta vạn nỗi sầu. Rồi có khi nào ta gặp nhau.Cho…
Đọc thêm