Phòng hầm bị mốc – Đặng duy Hưng ( Truyện ma, đừng đọc lúc nữa đêm) Bà Tám bước vào phòng dọn dẹp chén đũa muỗng ly sau khi thằng Hai ăn xong dĩa cơm thịt sườn trứng “Ngủ trưa đi cậu Hai nhé, chiều tôi dẫn đi ra chợ chơi nếu cậu thích.” Bà Tám làm công phụ việc…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Em chẳng về qua chốn ấy đâu ! Thương An
Em không về ngang đường cũ đâu anh ! Bởi lối xưa, chẳng còn ai đứng đợi Người đó, em đây… cách xa vời vợi ! Biết lấy gì ? lấp khoảng trống mênh mông ! Hạ chưa qua, sao bão tố ngập lòng ! Hoa nắng rơi, chiều nay từng xác úa ! Em biết làm sao ? ngăn…
Đọc thêmBẤT CHỢT MƯA ! Thương An
BẤT CHỢT MƯA ! Thương An Chiều nay mưa về bất chợt Em cô đơn quá mưa à ! Lặng nghe tiếng hờn của lá Em thèm được khóc thật to ! Quỳnh Hoa rơi đầy trước ngõ Chao ôi, nỗi nhớ đầy vơi ! Tương tư về ngang ghé trọ Bình yên trốn ngủ nơi nào ! Để em…
Đọc thêmBà mẹ vợ – Đặng duy Hưng
Bà mẹ vợ – Đặng duy Hưng ( Truyện ma tình cảm nhẹ nhàng) Hùng rót cà phê nhìn ra cửa sổ , nắng sớm bắt đầu lên len vào nhà ấm tươi vui cho một ngày mới. Nhìn hắn đang suy nghĩ gì đó, Hùng cắt ngang “ Bạn thân với mày bao năm tao nói thật về cái…
Đọc thêmPhán đoán văn phạm – Tamar Lê
Thường thường mình hay chê mấy người ‘nghèo thất học’ không “biết” văn phạm. Thật ra họ biết đấy, Chomsky gọi là “implicit” knowledge.Hồi mới qua Úc làm nghiên cứu viên về English linguistics, tôi có đọc một bài với tựa đề “Ai là quan toà trong ngôn ngữ?” Dù bây giờ cũng đã nửa thế kỷ rồi, nhưng vấn…
Đọc thêm