Hình như người Việt mình hầu hết ai cũng có vài kỷ niệm khó quên về ‘ma’. Hồi còn nhỏ, nhất là vào mùa đông giá rét ở một làng miền trung, vào những đêm không trăng không sao, bên ngoài thì gió hú đồi ma, trong mái nhà tranh thì thật lạnh, bên cạnh bóng đèn dầu, nằm đắp…
Đọc thêmAuthor: Hoai Duyen
Ngày Dài Vu Vơ – Tamar Lê
Văn chương bình dân mình có những câu ca dao hay câu nói, dù có vẻ bình dị nhưng rất đậm đà dễ thương, như: “Hỡi cô tát nước bên đàng, Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?” Hồi còn học tiểu học, tôi rất thích câu ca dao trên vì nó rất lãng mạn, dễ thương, gần gủi…
Đọc thêmTừ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác – Tamar Lê
Đã sống ở Tasmania rất lâu, nên QH và tôi ít có cơ hội tiếp xúc với người Việt Nam, trong số gần 300 sinh viên trong chương trình cử nhân (B.Ed) mà tôi dạy, không có một sinh viên Việt; những năm sau này thì đỡ hơn. Mỗi lần ai đi qua Melbourne mang về vài ổ bánh mì…
Đọc thêmTranh luận trong giới trí thức và đường phố. Tamar Lê
Khi mới được qua Úc học, một trong những điều mà tôi hâm mộ nhất là thể cách và tinh thần của học trò Úc khi thảo luận hay tranh luận trong lớp học cũng như ngoài đời. Tôi cảm thấy ‘mắc cở’ khi nhớ lại một vài ‘tranh luận’ hay đúng hơn là cãi vã của nhóm bạn bè…
Đọc thêmRừng xưa đã khép, em hãy ra đi – Tamar Lê
Hôm nay là Chủ Nhật, hồi xưa ở Saigon, ngày này là ngày của mộng mơ, đi bộ với người yêu trên những con đường cây cao bóng mát, hay ngồi trong quán café nhìn dòng đời từ từ trôi. Melbourne trời hôm nay đẹp quá, ngồi nghe nhạc, nhấm nháp ly café rồi suy nghĩ mông lung. Nghe Bảo…
Đọc thêm