Đặng Duy Hưng

Mã năm nay gần 32 tuổi, làm nghề điện toán với đồng lương cao nhưng vẫn độc thân, phòng không gối chiếc. Có người ghen tị buông lời xấu miệng rằng anh khô khan, khó chịu, ít giao tiếp nên khó hợp với người khác phái. Dường như những năm tuổi trẻ, Mã từng trải qua vài cuộc tình gãy đổ, khiến tâm tính trở nên lạnh lùng, không còn tin vào sự chân thật trong quan hệ tình cảm.
Từ đó, anh sống khép kín, hay ghé quán rượu trong thương xá P gần nhà sau giờ làm việc. Mã thường chọn chiếc bàn nhỏ ở góc quán, tự rót tự uống, thích lắng nghe đủ thứ bàn cãi thời sự mỗi ngày. Tuy vậy, anh luôn giữ ý, không bao giờ làm phiền người chung quanh. Đôi khi gặp vài đồng nghiệp ghé vào chung vui, cười đùa đôi chút, nhưng hiếm khi hẹn gặp lại. Bạn bè dần hiểu tính anh nên không ai còn khuyên can hay hỏi về đời sống riêng tư nữa.
Một đêm, trái tim Mã như bị tiếng sét ái tình đánh trúng khi anh nhìn thấy một cô gái rất xinh đi cùng một người đàn ông đứng tuổi. Sau khi nghe chuyện, anh mới biết đó là cậu — anh ruột của mẹ cô.
Họ trò chuyện khá thân thiết. Dù giọng nói không lớn, từng câu vẫn lọt vào tai Mã rõ ràng như cố ý để anh nghe. Cô gái kể:
“Cháu làm trong thương xá P khá lâu, nhưng dạo này không còn nhộn nhịp như ngày xưa. Có một chuyện rất lạ, khó giải thích nên cháu muốn hỏi ý cậu. Số là sau lưng thương xá có hồ nước sâu, cảnh trí hữu tình nên nhiều khách hay ra ngắm. Không hiểu vì sao, suốt 5 năm qua, cứ mỗi ba tháng lại có một người — có lúc hai — chết đuối trôi trên mặt hồ. Người đời đồn hồ có ma quỷ hiện hình, nên thương xá phải dựng bảng cấm lai vãng. Nhưng vẫn có kẻ tò mò, nên chuyện chết đuối vẫn xảy ra.”
Người cậu chậm rãi giải thích:
“Chuyện này theo cậu biết thì xảy ra lâu lắm rồi. Bắt đầu từ một thanh niên trẻ thất vọng trong tình trường nên tự quyên sinh dưới hồ. Cậu ta phải chờ bắt được hồn người hợp tuổi thì mới có cơ hội đi đầu thai. Bởi vậy từ ngày ấy, có lúc nhanh, có lúc chậm… người chết đuối là do bị bắt hồn thay thế. Có người may mắn chỉ vài ngày, có kẻ vài tuần hay vài tháng — tùy thuộc vào sự dẫn dắt của thế giới âm dương.”
Cô gái thắc mắc:
“Ý của cậu là… chỗ đó có người như trong chuyện dân gian? Nghĩa là nơi nào có người chết vì tai nạn xe cộ hay bị ngộp nước, hồn oan sẽ trở lại tìm người trùng tuổi để thay thế!?”
Người cậu gật đầu, định giải thích thêm, nhưng quán bắt đầu đông người nên Mã không nghe rõ được gì nữa.
Khi hai cậu cháu thanh toán tiền và rời bàn, không hiểu vì sao cô gái nhìn thẳng vào mắt Mã, nở một nụ cười thân mật. Trái tim anh đập loạn như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tình yêu trai gái tưởng đã chết từ lâu bỗng như đội mồ sống dậy.
Tối đó, Mã nằm mơ thấy mình cùng cô gái dạo chơi trên con đường ven hồ — một nơi anh chưa từng đi qua. Cô giới thiệu:
“Em tên là Linh. Rất vui và hân hạnh được quen anh Mã.”
Khi nắm tay nàng, Mã cảm giác như có dòng điện chạy khắp mạch máu. Hai người trò chuyện, trao đổi về tình yêu, và mọi điều Linh nói đều hợp ý anh đến lạ. Linh chính là người con gái anh tìm kiếm bao năm nay, giờ mới gặp được.
Tiếng chuông báo thức kéo anh trở về thực tại. Nằm nhìn trần nhà, anh bật cười một mình vì giấc mơ quá phi thực tế.
Nhưng khuya hôm sau, anh lại mơ thấy Linh. Lần này, hai người đứng trên du thuyền ngắm hoàng hôn khuất sau rặng núi. Linh dịu dàng hỏi:
“Hai đứa mình có tương lai gần nhau mãi mãi không anh?”
Mã gật đầu không chút do dự:
“Đó là ước mơ của đời anh.”
Một lần nữa, anh bị kéo về hiện tại khi trời mưa to, gió đập mạnh vào cửa sổ.
Sáng hôm đó, Mã quyết định gọi bệnh nghỉ làm để đến thương xá tìm xem Linh làm ở đâu. Anh đi khắp nơi, tìm kiếm suốt cả ngày nhưng Linh hoàn toàn biệt tăm. Anh tự hỏi: Không lẽ hôm nay nàng nghỉ làm?
Chiều tối, buồn bã, Mã ghé lại quán rượu quen để mượn vài ly giải sầu. Nhìn ra cửa sổ, lòng anh nặng trĩu. Chưa bao giờ anh thất tình hay yêu đơn phương một người theo kiểu Liêu Trai như thế này.
Bất ngờ, Linh xuất hiện từ đâu bước vào, đứng ngay bên cạnh anh:
“Anh đang đợi em phải không?”
Mã chỉ gật đầu, không nói nên lời.
“Nếu rảnh tối nay, em mời anh đến dự tiệc sinh nhật của cậu.”
Linh nắm tay Mã. Anh như bị thôi miên, đứng dậy đi theo nàng không chút phản đối. Nàng dẫn anh về phía bờ hồ — đúng con đường hai người từng đi trong giấc mơ.
Sương mù đột ngột kéo đến, bao phủ cả lối đi và những dãy đèn chiếu sáng.
Ba ngày sau, người phu quét rác buổi sáng phát hiện xác Mã nổi trên mặt hồ và lập tức báo cảnh sát.
Cơ quan điều tra hỏi đồng nghiệp của anh. Ai cũng nói Mã sống lặng lẽ, ít giao tiếp, nên cuối cùng họ kết luận anh tự tử.
Chỉ có một điều khiến viên sĩ quan cảnh sát mãi thắc mắc mà không tìm được lời giải:
“Tại sao trên môi Mã vẫn còn nụ cười mãn nguyện… như thể anh ta vừa đạt được điều ước lớn nhất đời mình?”
Đặng Duy Hưng
