Nguyễn Hoàng Văn
4-4-2026

Trump là người “rảnh” nhất vũ trụ? Trump đang bị biến thái nhân cách hay Trump đang bị Trời đày, như là Sisyphus?
Thỉnh thoảng những bài viết đề cập đến Trump của tôi lại bị một số “Trump vệ binh” tỏ thái độ theo lối khệnh khạng cắp tay sau đít, chu môi khạt một bãi nước bọt rồi buông lời “Rảnh quá” [1]. Nhưng nhờ vậy tôi mới phát hiện ra rằng, theo tiêu chí này, Trump mới là người “rảnh quá”, mà là rảnh nhất vũ trụ, rảnh đắt giá, rảnh cực kỳ tốn kém. Chúng ta có thể không tốn đống nào để rảnh, nhưng tốn hàng chục tỷ đô la để rảnh thì chỉ có Trump!
Giữa năm ngoái, Trump ra lệnh oanh tạc ba cơ sở tinh luyện uranium của Iran và, với chiến dịch tiêu tốn 581 triệu Mỹ kim này, Trump tuyên bố xóa sổ toàn bộ năng lực hạt nhân của Iran [2].
Hạ tuần tháng Hai năm nay Trump lại tuyên bố rằng Iran vẫn còn vũ khí hạt nhân, nên ra lệnh tấn công Iran lần nữa! Nhưng sau chỉ mấy tuần, khi đã tiêu tốn trên 30 tỷ Mỹ kim và đẩy cả thế giới vào cảnh chao đảo với cuộc khủng hoảng năng lượng vì Iran phong tỏa eo biển Hormuz, cổ họng của đường vận chuyển dầu lửa toàn cầu, Trump tỏ ý “không thèm quan tâm đến vũ khí hạt nhân của Iran” nữa [3].
Ngày 2/4/2026, khi đọc bài diễn văn về cuộc chiến Iran và bị một phóng viên hãng Reuters chất vấn về năng lực hạt nhân của Iran, Trump bảo rằng nó đã bị vùi sâu trong lòng đất rồi và ông không thèm quan tâm. (That’s so far underground, I don’t care about that) [4].
Phải là người cực kỳ rảnh, loại rảnh nhất vũ trụ, mới làm những chuyện như thế; những chuyện không thể gọi là ruồi bu nhưng đầu óc quyết định thì ruồi bu đến mấy chục lần!
Nếu không phải thế, không “ruồi bu” thì lại là điên khùng, là loạn thần, là biến thái nhân cách. Không là vậy thì chỉ có thể nói là do Trời phạt, Trời đày, như một Sisyphus kiêu ngạo trong thần thoại Hy Lạp, kẻ xem mình là bậc thầy trong nghệ thuật lừa đảo, dám lừa, dám chơi gác cả thần thánh.
Trump từng tự xem mình là bậc thầy của nghệ thuật “deal” khi viết cuốn The Art of Deal nhưng thực tế, trong kinh doanh hay trong chính trị, Trump chẳng “deal” với ai cả mà, chủ yếu, là lừa, là… bựa.
Trong kinh doanh thì đó là trò lừa/ bựa đã thành án hay thành những thoả thuận bồi thường không thể kể hết ở đây. Đó là vụ lừa và bựa mang tên “Trump University”, hay trò bựa khai phá sản, những sáu lần. Mới nhất, Trump chẳng “deal” được với những thẩm phán của Tối cao Pháp viện do chính mình bổ nhiệm trong vụ kiện về quyền công dân của những đứa trẻ chào đời trên đất Mỹ, dù cha mẹ là người nước ngoài.
Và, đáng chú trọng hơn, trong biến cố chính trị làm chao đảo cả thế giới, với tác động lan vào ngóc ngách chi tiêu của mọi gia đình trên hành tinh này, Trump chẳng “deal” được với ai cả. Trump không “deal” được với những đồng minh NATO. Trump càng không “deal” được với đối thủ Iran, chỉ thấy những lời lẽ, nếu không ba hoa bốc phét thì cũng là mê sảng, loạn thần. Mà trong sự biến thái này, Trump còn tiểu nhân đến độ biến một bài diễn văn chính trị thành chuyện ngồi lê khi nói về chuyện riêng của vợ chồng Tổng thống Pháp Emmanuel Macron, như một kẻ mà, về nhân cách, không còn gì để nói [5].
Đã vậy, trong bài diễn văn Phục Sinh, Trump còn nghênh ngang so sánh mình với Chúa Jesus [6]. Dối trá, bựa với người, lại bựa với cả Chúa Trời, phải chăng Trump đang bị phạt như thể là Sisyphus trong thần thoại Hy Lạp?
Sisyphus là vua của thành quốc Ephyra, tức thành phố Corinth ngày nay của Hy Lạp. Sisyphus cho rằng, bằng trí khôn hay sự xảo quyệt, ông ta có thể qua mặt thánh thần và lừa lọc từ Thần Chết Thanatos đến thần Zeus, tức “Ông Trời” của người Hy Lạp cổ đại. Cuối cùng thì Sisyphus bị trừng phạt với nhiệm vụ lăn một tảng đá nặng lên một ngọn đồi dốc đứng, thế nhưng, ngay khi vắt kiệt sức đưa hòn đá đến đỉnh, Sisyphus bất lực nhìn nó lăn ngược xuống chân đồi và, cứ thế, phải tiếp tục công việc lần nữa. Với bản án của thần Zeus, Sisyphus vĩnh viễn bị mắc bẫy trong cái chu kỳ vô nghĩa và vô tận với gánh nặng không lối thoát về thể chất và tinh thần.
Phải chăng Trump bây giờ cũng đang mắc bẫy trong cái hình phạt tương tự do chính mình tạo ra mà, đầu tiên, là hòn đá mang tên “vũ khí hạt nhân” của Iran?
Mớ vũ khí này nguy hiểm cho cộng đồng thế giới quá, nên tháng Sáu năm ngoái Trump tất tả “lăn” đi bằng cuộc oanh tạc kể trên, hí hửng là thế giới hãy yên tâm.
Nhưng tháng Hai năm nay thì, theo Trump, hòn đá “hạt nhân” đã lăn trở lại vị trí cũ nên mới có cuộc chiến Iran để “đẩy” nó đi lần nữa. Hòn đá hạt nhân này chưa có dấu hiệu biến mất mà Trump bị sa lầy trong cái hố mình tự đào nên và, rối ren hơn, lúc này lại lù lù hòn đá khổng lồ khác án ngữ tại eo biển Hormuz, ngăn chặn con đường vận chuyển dầu lửa của thế giới.
Có thể hình dung tính mong manh trong việc lưu thông ở eo biển này như một hòn đá khổng lồ tròn trịa chênh vênh trên đỉnh đồi kề bên. “Ném chuột thì phải e vỡ lọ quý” và gì thì gì, cái mà nhân loại trông chờ là hòn đá ấy nằm yên ở đó nhưng Trump thì xô cho lăn xuống, ngăn cả dòng lưu thông bên dưới vực. Khi cả thế giới, trong đó có cả người Mỹ la ó thì, trong sự bất lực, Trump lại đổ… bựa.
Đầu tiên, choáng váng vì hệ quả từ việc mình làm, Trump tuyên bố là cho tàu chiến Mỹ hộ tống tàu dầu quốc tế qua eo biển này. Nhưng đây là việc bất khả vì các tàu dầu chạy chậm rì và những hộ tống hạm cũng phải chậm theo nên sẽ trở thành những mục tiêu dễ dàng của Vệ binh Cách mạng Iran, chưa kể những tốn kém, nên đó chỉ là một tuyên bố cho sướng mồm của một tên trốn lính, chẳng biết gì về quân sự.
Rồi Trump kêu gọi sự hợp tác của các đồng minh NATO mà trước đây mình không ngớt miệt thị, sỉ nhục, thậm chí không thèm thông báo theo quy ước khi quyết định tấn công. Khi đồng minh khước từ thì Trump lại bựa, tuyên bố ai muốn khai thông thì khai thông, phần mình đã “hoàn thành nhiệm vụ”.
Trump gây ra một mớ lộn xộn và, vì không thể thoát ra, Trump chỉ có thể bựa. Nhưng nếu có thể thoát ra, có thể khôi phục lại việc vận chuyển dầu lửa qua eo biển Hormuz, Trump lại sẽ huênh hoang về cái chiến công “trở lại ngày xưa” vĩ đại của mình.
Thế giới này khốn đốn và điên loạn vì những cá nhân, những thế lực, những tổ chức vừa “rảnh”, vừa biến thái và… bựa như thế. Con đường người ta đang đi yên lành nhưng lại lên cơn điên, nhân danh thứ này thứ kia để dựng rào cản chắn lối; đến khi nhận ra hậu quả thì mới chịu tháo dỡ như để lưu thông bình thường như trước nhưng lại tự huyễn hoặc về công lao “khai thông”, “đổi mới” hay “cởi trói” của mình.
Nhưng để bọn rảnh rổi, bọn biến thái và bọn bựa này quấy đảo được như vậy, phải có những kẻ hậu thuẫn, ban cho chúng cái quyền quấy đảo này. Xưa, đất nước chúng ta có khối “quần chúng cách mạng” thì bây giờ nước Mỹ có khối quần chúng MAGA.
Điều nực cười đất nước chúng ta ngày nay, lại hỗ lốn với sự la ó của đám “quần chúng cách mạng” và cả MAGA, vẫn thường gân cổ trên mạng xã hội nhằm bảo vệ những hành vi, những chính sách hay cá nhân không thể biện minh, không thể bào chữa.
Tham khảo:
1.Xem ý kiến của một độc giả lấy tên “Choi Song Djong” trong bài “Trần Vàng Sao có muốn xử Trump?”
2. https://baotiengdan.com/2026/03/30/lieu-tran-vang-sao-co-muon-xu-trump/
3. https://www.thepricer.org/how-much-did-bombing-iran-cost/
https://factually.co/fact-checks/military/cost-of-iran-war-so-far-330186
4. https://www.theguardian.com/world/ng-interactive/2026/mar/19/us-iran-war-cost
Nguồn: Tiếng Dân
