Vũ Hoàng Linh
2-3-20206
Đúng là thời thế đã thay đổi. Iran 2026 gợi nhớ đến Iraq 2003, cùng là cuộc chiến do Mỹ gây ra để huỷ diệt khả năng phát triển vũ khí hạt nhân và kèm với nó là thái độ “đố mày dám động bố mày” của một quốc gia thù địch nếu họ thành công. Cùng là một cuộc chiến không tuyên bố, trái với luật pháp quốc tế khi tấn công một quốc gia có chủ quyền, cho dù chính thể cai trị quốc gia đó rất tàn ác và vô đạo đức, là đối tượng gây bất ổn cho khu vực và tài trợ cho khủng bố.
Nhưng năm 2003, Mỹ còn phải viện đến bằng chứng giả và Powell sẽ mãi mang nỗi nhục của việc là kẻ đưa bằng chứng giả (và sẽ không bao giờ còn có khả năng tranh cử Tổng thống), cần tới việc viện dẫn điều này điều kia với người dân Mỹ và trước Liên Hợp quốc. Và khi Mỹ tấn công Iraq, phong trào phản đối Mỹ vi phạm luật quốc tế lan rộng khắp nơi, trong lòng nước Mỹ và từ các đồng minh châu Âu của Mỹ…
Ngay ở Việt Nam, còn có nhiều cuộc biểu tình được Nhà nước phát động, dù mang danh tự phát, phản đối cuộc xâm lược của Mỹ. Vâng, và đó có lẽ là lần đầu tiên (và có thể là duy nhất) người Việt được đi biểu tình hợp pháp sau năm 1975.
Còn năm 2026 thì chẳng cần gì cả. Oánh là oánh, khỏi cần phân trần trước Liên Hợp quốc, khỏi cần Quốc hội Mỹ phê chuẩn hay tạo dư luận này kia. Và cũng hầu như chẳng có sự phản đối nào của dư luận “yêu chuộng hoà bình” trên toàn thế giới ngoài vài câu chiếu lệ của Trung Quốc, Nga và Triều Tiên.
Đó là vì thế giới giờ đã sang một giai đoạn khác rồi, khi luật pháp quốc tế và Liên Hợp quốc không còn giữ được vai trò của nó từ sau chiến tranh Thế giới thứ Hai. Và các cường quốc bây giờ có thể được ngầm hiểu là họ có thể vứt bỏ mọi quy tắc luật pháp quốc tế mà không sợ sự trừng phạt nào. Nga đã làm điều đó. Mỹ đã làm điều đó. Liệu sắp tới có phải là Trung Quốc?
Sau 80 năm, trật tự thế giới cũ đã bị phá vỡ. Liên Hợp quốc và Hội đồng Bảo an chỉ là một tiệc trà, nơi những người tham dự thậm chí còn không thèm giấu sự coi thường nó. Đến thang cuốn còn hỏng thì còn làm được gì – Trump sẽ nói như vậy, chứ không cần phải vác giày ra mà đập như Khrustchev thuở nào.
Mỗi quốc gia sẽ phải chọn một con đường riêng của mình để thích ứng với thứ trật tự thế giới mới khi không còn luật pháp quốc tế nữa như vậy.
Nguồn: Tiếng Dân
