Võ Ngọc Ánh
21-2-2026
Những năm trước, [khi lãnh đạo CSVN qua Mỹ] thì họ xuống đường rất nhanh. Lần này, họ xuống… nhưng là xuống giọng. Cờ vàng từng là phản xạ. Lần này, phản xạ biến mất.
Mỗi khi lãnh đạo Việt Nam đặt chân xuống Mỹ, từ Tổng bí thư đến Chủ tịch nước, biểu ngữ dựng lên như nghi thức. Cờ phấp phới. Tiếng hô vang. Cảnh sát đứng canh. Đó gần như là sinh hoạt chính trị chủ chốt của một phần cộng đồng người Việt hải ngoại.

Nhưng lần này khi Tô Lâm sang Mỹ, không còn thấy cờ vàng. Không có biểu ngữ. Không có tiếng loa. Sự thiếu vắng ấy đặt ra câu hỏi thú vị hơn cả một cuộc biểu tình.
Phải chăng mặt trận chống cộng đang đổi hướng? Thay vì chống cộng sản Hà Nội, nhiều người Việt MAGA đang bận cùng ngài Trump chống “Đảng Dân Chủ cộng sản” ở Washington.
Từ “cộng sản” được dùng rất linh hoạt. Ở Việt Nam là ý thức hệ. Ở Mỹ là nhãn dán.
Khi toàn bộ năng lượng chính trị dồn vào vào “cứu nước Mỹ”, thì Hà Nội bỗng thành câu chuyện xa. Chống cộng trong [đảng Dân chủ] ở nước Mỹ trở thành ưu tiên. Còn cộng sản thật thì… để sau.
Cộng đồng người Việt ở Mỹ từ lâu ưu ái Trump như một biểu tượng chống cộng. Chỉ với vài câu cứng rắn với Trung Quốc, vài phát biểu về tự do, thế là đủ để đặt niềm tin, đủ để phong làm ngọn cờ.
Nhưng nghịch lý, con người được tung hô là chiến sĩ chống cộng ấy lại không giấu sự ngưỡng mộ với quyền lực tập trung, kiểu lãnh đạo mạnh tay.
Trump cũng không tiếc lời khen, hay che giấu sự thích thú với các nhà lãnh đạo độc tài. Ngược lại ông chưa bao giờ tỏ ra say mê, thiện cảm với những ràng buộc của thể chế dân chủ.
Thử nhìn vào cái Hội đồng Hòa Bình do Trump lập ra. Một bàn tròn nghe tên rất trách nhiệm. Nhưng thành viên lại quen với quyền lực tập trung và nhà nước độc tài hoặc dân chủ phi tự do.
Không thấy bóng dáng những nền dân chủ lớn phương Tây trong hội đồng. Hòa bình kiểu này nghe giống trật tự hơn tự do.
Ngay cả kiểu vận hành của tổ chức này, đặc biệt quyền lực và quyền lợi của người đứng đầu “trọn đời” giống như gia đình họ Kim bên xứ Kim Chi.
Hòa bình có thể rồi đây chỉ là cái bánh vẽ bởi người Palestine đang bị gạt ra ngoài. Và Gaza thì lại thật sự trở thành nơi “phân lô bán nền” do một nhóm tư bản thân hữu chi phối.
Vậy người Việt không biểu tình vì bận? Hay vì tin? Mà vì họ tin rằng muốn mạnh thì phải cứng. Tin rằng dân chủ nói nhiều quá. Tin rằng hợp tác với các nhà nước tập trung quyền lực mới là nước cờ khôn ngoan của Thiên sứ.
Nếu cái Hội đồng Hòa Bình này đặt ở Hà Nội, nó sẽ bị gọi bằng những từ rất nặng. Nhưng khi đặt ở Washington, nó được gọi là tung hô như sứ mệnh từ trời để đem lại bình an cho thế giới.
Ở Việt Nam là độc tài. Ở phe mình là quyết đoán, trách nhiệm.
Không xuống đường còn là một lựa chọn chính trị. Khi trung thành chính trị trong nước trở thành ưu tiên số một, thì lý tưởng dân chủ cho Việt Nam lộ mặt chỉ là khẩu hiệu.
Hóa ra “chống cộng” có thể co giãn để hợp với màu đỏ MAGA.
