Những hàm ý đáng lo ngại từ cuộc thanh trừng quân đội của Tập

Nguồn: Christopher Johnson, “The Unsettling Implications of Xi’s Military Purge,” Foreign Affairs, 30/01/2026

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Tại sao sự mất kiên nhẫn của Chủ tịch Trung Quốc với các chỉ huy quân đội nên là mối lo của các nhà hoạch định chính sách Mỹ?

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vừa ra lệnh xóa sổ hoàn toàn bộ chỉ huy cấp cao của mình. Vào ngày 24/01, Bộ Quốc phòng thông báo rằng sĩ quan quân đội cấp cao nhất của Trung Quốc, Tướng Trương Hựu Hiệp, và Tham mưu trưởng quân đội, Tướng Lưu Chấn Lập, đang bị điều tra vì “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật đảng và pháp luật” – thường là mật mã của chế độ nhằm ám chỉ tham nhũng. Một nguồn tin báo chí phương Tây thậm chí còn nói rằng Trương đã tiết lộ bí mật hạt nhân cho Mỹ. Thông báo ngắn gọn của bộ này đã che đậy cơn địa chấn chính trị lớn nhất đánh vào giới chóp bu của Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) kể từ sau cuộc trấn áp tại Thiên An Môn năm 1989. Nó cũng đánh dấu đỉnh điểm của đợt thanh trừng sĩ quan mới nhất của Tập, vốn đã chạm đến mọi ngóc ngách của PLA và loại bỏ gần hết các sĩ quan hàng đầu trong vài năm qua.

Dù đây là một động thái gây sốc, nhưng mầm mống của nó đã được gieo tại hội nghị trung ương 4 của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) hồi tháng 10 năm ngoái. Sự kiện đó đã chính thức hóa việc phế truất người đồng cấp Phó Chủ tịch với Trương trong Quân ủy Trung ương (CMC) – cơ quan ra quyết định quân sự tối cao của Trung Quốc – và một nhân vật nặng ký khác của CMC, khi đó đang đứng đầu mảng chính trị của PLA. Những vụ cách chức đó đã mở màn cho việc Tập nhắm vào tầng lớp lãnh đạo cao nhất của PLA. Hơn nữa, chúng cũng làm giảm một nửa sức mạnh của CMC so với lần cải tổ gần nhất vào năm 2022. Hội nghị đã để trống những ghế đó, bỏ qua việc bổ nhiệm thường đi kèm với một cuộc cải tổ như vậy. Vào thời điểm đó, quyết định này thật khó hiểu, nhưng giờ đã hợp lý hơn: nó phát đi tín hiệu rằng công việc chưa hoàn tất và sẽ còn nhiều điều nữa sắp tới.

Phần lớn các phân tích về chu kỳ thanh trừng hiện tại giải thích chúng như một chỉ báo cho thấy sự quản lý lỏng lẻo hoặc sự thiếu tin tưởng của Tập đối với các tướng lĩnh của mình. Những người khác cho rằng đây là cuộc chiến giữa các phe phái đối địch sau những bức tường cao của PLA, với Tập chỉ là một quan sát viên thụ động. Việc ông loại bỏ toàn bộ CMC cung cấp bằng chứng sơ bộ rõ ràng rằng các khuôn khổ phân tích này thiếu sức thuyết phục. Nhưng chúng cũng phủ nhận tài sản lớn nhất của Tập – sở trường về lập kế hoạch kiên nhẫn, dài hạn, được đánh dấu bằng những cuộc tấn công chính trị chớp nhoáng. Tập không phải là người có khả năng thấu thị, và ông đã thích nghi với những diễn biến bất ngờ khi cuộc chiến chống tham nhũng của mình diễn ra. Tuy nhiên, những tuyên bố cho rằng ông không hay biết gì về độ sâu của tham nhũng trong PLA, hoặc rằng các chỉ huy đang thao túng ông, đã bỏ qua một chi tiết rõ ràng về sự chỉ đạo và kiểm soát quy trình một cách đều đặn của Tập. Do đó, sự tồn tại dai dẳng của những quan điểm kể trên đồng nghĩa với việc cần phải nhanh chóng khởi động lại hoàn toàn tư duy của người ngoài về quan hệ đảng-quân đội ở Trung Quốc và chính trị nội bộ PLA.

Khi cơn rung chấn bên trong PLA dần lắng xuống, Tập phải cân nhắc việc thu dọn tàn cuộc. Ông có thể thể hiện sự giận dữ dai dẳng của mình bằng cách duy trì tình trạng bế tắc hiện tại trong bộ chỉ huy cấp cao cho đến Đại hội Đảng lần thứ 21 diễn ra vào năm sau, hoặc buộc phải cải tổ triệt để hơn khuôn khổ thể chế của chế độ để giám sát cái được gọi là “Quân đội của Đảng.” Tính toán của Tập có thể được định hình bởi những suy nghĩ về việc phát đi tín hiệu cho về quá trình kế nhiệm ông tại đại hội đảng tiếp theo, hoặc một thời gian sau đó, hoặc thậm chí từ trước. Trên thực tế, đó có lý do duy nhất khiến Tập xem Trương là một mối đe dọa. Bất kể cuộc cải tổ diễn ra dưới hình thức nào, nó chắc chắn sẽ nhấn mạnh quyền lực không thể chối cãi của Tập khi ông trù tính cho nhiệm kỳ 5 năm lần thứ tư vào năm sau.

Trong lúc quá trình đó diễn ra, các nhà quan sát nước ngoài có thể nghiêng về đánh giá rằng sự hỗn loạn bên trong PLA đồng nghĩa với việc hành động quân sự chống lại Đài Loan hoặc ở Biển Đông sẽ bị loại bỏ. Nhưng suy nghĩ đó đã bỏ qua đặc điểm nổi bật của cuộc thanh trừng – sự mất kiên nhẫn ngày càng tăng của Tập đối với việc PLA không thể tuân theo lệnh của ông là “đánh và thắng trận” – và cũng bỏ qua những tiến bộ mà Trung Quốc đã đạt được trong việc mở rộng các lựa chọn sử dụng vũ lực quân sự cưỡng chế. Xét đến nỗi ám ảnh của ông với sự ổn định trong nước, điều mà PLA cuối cùng phải bảo đảm, Tập có lẽ đã không tiến hành cuộc cải tổ sâu rộng và gây xáo trộn này nếu ông không phải vội vã gì. Điều này không gợi ý rằng ông đang lao nhanh về phía chiến tranh, nhưng người ngoài sẽ gặp rủi ro nghiêm trọng nếu nghi ngờ quyết tâm của ông trong việc đạt được “sự phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa.”

Các cuộc thanh trừng là tín hiệu cho thấy cam kết đổi mới của Tập đối với tham vọng đó. Thành công của ông trong việc buộc Tổng thống Mỹ Donald Trump đình chiến thương mại vào năm ngoái đã xác nhận chương trình chính trị và kinh tế của ông, giúp Tập được trấn an rằng bây giờ là lúc để đặt cược gấp đôi vào tầm nhìn của mình. Tuy nhiên, lần này, cách tiếp cận của ông sẽ không lặp lại ngoại giao “chiến lang” ngông cuồng và những tuyên bố theo kiểu “Đông thịnh Tây suy” của những năm đầu, vốn đã kích động sự kháng cự trên toàn cầu. Thay vào đó, ông sẽ tập trung vào các dự án nội bộ nhằm xây dựng một nền kinh tế pháo đài và đảm bảo rằng PLA có thể thực thi nhiệm vụ nếu hành động quân sự trở nên không thể tránh khỏi. Những thách thức to lớn đó sẽ khiến ông muốn có sự ổn định với Washington trong thời gian trước mắt, nhưng cũng buộc ông, và Trung Quốc, phải thành một đối thủ cạnh tranh đáng gờm hơn nữa vào cuối thập kỷ này và xa hơn.

KẺ CUỒNG KIỂM SOÁT

Lập luận cho rằng cuộc thanh trừng mở rộng của Tập cho thấy khả năng nắm quyền yếu kém đối với PLA dựa trên những giả định sai lầm. Một trong những giả định đó là ông tuân theo các quy tắc dân sự-quân sự giống như những người tiền nhiệm thời hậu Mao, với PLA là một vương quốc đóng kín mà Tập chỉ có thể tiếp cận thông qua việc thương lượng cẩn thận và phân bổ nguồn tài trợ ổn định cho các đặc quyền của quân đội và mở rộng năng lực chiến đấu. Một giả định liên quan là PLA là một thể chế chủ yếu tự giám sát, nơi các sĩ quan cấp cao là người cầm trịch cuối cùng.

Những giả định đó không đánh giá đúng Tập. Chúng mô tả động lực tồn tại trước khi ông lên nắm quyền, với việc PLA độc quyền về tình báo và chuyên môn kỹ thuật quân sự, mang lại quyền tự chủ đáng kể. Nhưng kể từ đó đến nay, Tập đã đấu tranh quyết liệt để đưa PLA vào khuôn khổ, và có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy điều đó đang mang lại kết quả.

Ngay từ đầu, ông đã công bố những thay đổi sâu rộng đối với cơ cấu chỉ huy của PLA. Việc tái cơ cấu đã phá vỡ các mạng lưới thể chế từng cản trở những nỗ lực áp đặt các thay đổi tương tự trước đây. Sau đó, Tập bắt đầu quảng bá cái gọi là chế độ chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm để chính thức hóa quyền kiểm soát của ông – và của đảng – đối với quân đội, trái ngược hoàn toàn với thực tiễn trước đây khi các sĩ quan quân đội cấp dưới có quyền kiểm soát quá mức đối với các lãnh đạo dân sự danh nghĩa của họ. Năm 2016, Tập trở thành tổng tư lệnh của PLA, tuyên bố quyền chỉ huy tác chiến trực tiếp thay vì chỉ kiểm soát hành chính. Tại Đại hội Đảng lần thứ 19 một năm sau đó, ông cắt giảm hàng ngũ của CMC từ con số 11 cồng kềnh xuống còn 7, tập trung quyền lực vào tay mình. Sự sỉ nhục cuối cùng đến vào hội nghị trung ương 4 tháng 10 năm ngoái, khi ông phớt lờ cả các tư lệnh lẫn chính ủy để đưa người phụ trách kỷ luật của PLA lên làm phó chủ tịch CMC, đập tan ảo tưởng về một PLA tự giám sát. Sẽ không ngạc nhiên nếu Trương Hựu Hiệp nghĩ rằng điều đó đã đi quá giới hạn, nhưng viên sĩ quan này là vị tướng cuối cùng còn trụ lại, càng xát thêm muối vào vết thương.

Bàn tay kiểm soát của Tập trên quân đội không hoàn hảo. Đôi khi ông vẫn bị bất ngờ bởi các hoạt động của PLA, chẳng hạn như khi một khinh khí cầu do thám trôi vào không phận Mỹ hồi năm 2023. Các cáo buộc chống lại hầu hết các thành viên CMC bị phế truất gần đây cũng bao gồm việc không tôn trọng chế độ chủ tịch Quân ủy chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, việc ẩn ý rằng Tập chỉ là người đứng ngoài thụ động đã phớt lờ những sự thật hiển nhiên: ông mới là người đưa PLA vào một khuôn khổ chặt chẽ hơn nhiều.

THIẾU HỤT QUYỀN LỰC

Ý tưởng về việc các phe phái quân sự cấp cao thanh trừng lẫn nhau trong khi Tập đứng nhìn cũng rất khó tin. Trước hết, nó giả định rằng các cuộc thanh trừng trong vài năm qua tạo thành một chuỗi sự kiện xuyên suốt, với những vụ sa thải trong Quân chủng Tên lửa PLA năm 2023 là bước khởi đầu của một cuộc tấn công vào Trương. Giả thuyết này cho rằng cuộc tấn công đến từ một nhóm đối thủ phục vụ trong một đơn vị PLA chủ chốt đối diện với Đài Loan. Nhưng, trên thực tế, loạt thanh trừng này đến vì nhiều lý do không xuất phát từ một sự kình địch cụ thể hay vì một lý do cụ thể nào. Việc sa thải ở Quân chủng Tên lửa liên quan đến tham nhũng thông thường nảy sinh trong quá trình xây dựng nhanh chóng lực lượng hạt nhân gần đây. Đó cũng là nguyên nhân cho cuộc thanh trừng sau đó đối với hai cựu bộ trưởng quốc phòng, những người trước đây từng chỉ huy Quân chủng Tên lửa và giám sát việc mua sắm của PLA. Những người được cho là “cầm đầu” đơn vị Đài Loan đã bị sa thải cách nhau nhiều tháng – gợi ý rằng các trường hợp của họ là độc lập – không giống như cuộc thanh trừng đồng thời đối với Trương và Lưu.

Hơn nữa, việc Trương bị lật đổ đưa ra chính là lời bác bỏ tốt nhất cho giả thuyết rằng một cuộc đấu đá nội bộ PLA đã dẫn đến thanh trừng. Giả thuyết này vẽ nên Trương như một người khổng lồ của PLA, người mà sự kết hợp giữa kinh nghiệm chiến đấu và tính cách thô bạo đã khiến ông trở thành một ông trùm mà Tập không thể chạm tới; thậm chí còn có tin đồn trong giới người Hoa hải ngoại vào mùa hè năm ngoái rằng Trương muốn loại bỏ Tập hoặc thậm chí có thể thay thế ông. Nhưng điều đó đã bị phủ nhận bởi sự nghiệp của Trương và sự quản lý khéo léo của Tập đối với ông.

Trương là một “thái tử đảng” – thuật ngữ chỉ con cái của các nhà cách mạng ĐCSTQ cấp cao – và ông đã lần lượt thăng tiến qua các cấp bậc vào thời điểm mà quá trình thăng tiến của các thái tử đảng bị làm chậm lại bởi chính các nhân vật cách mạng nặng ký đang cai trị đất nước khi đó. (Những vị lão thành đó lo lắng rằng việc đưa con cái họ lên các vị trí cấp cao quá nhanh sẽ khiến công chúng chỉ trích chủ nghĩa gia đình trị, đặc biệt là khi căng thẳng xã hội dâng cao giữa những cải cách kinh tế và xã hội đau đớn thời hậu Mao.) Tập, cũng là một thái tử đảng, đã phải đối mặt với những trở ngại tương tự trong sự nghiệp của chính mình. Nỗi sợ của các vị lão thành có nghĩa là Trương chỉ nhận được quân hàm cấp tướng ở cuối độ tuổi 50 – khá muộn so với một người thăng tiến nhanh điển hình trong PLA – và ngay cả vị trí đó cũng nằm ở quân khu ít uy tín nhất của PLA lúc bấy giờ. Vì thế, Tập đã hồi sinh sự nghiệp của Trương bằng cách trao cho ông một ghế trong CMC vào năm 2012, và bảo vệ ông một lần nữa bằng cách đóng khung một cuộc điều tra về mua sắm vũ khí năm 2023 theo cách loại trừ thời gian Trương lãnh đạo cơ quan này. Tuy nhiên, sau đó Tập đã bắn một phát súng cảnh cáo bằng cách thanh trừng một cựu thuộc cấp của Trương, thể hiện rằng Tập nắm đằng chuôi trong mối quan hệ của họ.

Tóm lại, PLA ngày nay không còn có thể hành xử tự tung tự tác như trước đây. Những người lính già của thời kỳ cách mạng đã ra đi, và Tập, theo cách bài bản và kiên nhẫn của mình, đã chứng tỏ sự lão luyện trong việc quản lý con cháu của họ.

TỪNG BƯỚC MỘT

Một khuôn khổ tốt hơn để hiểu cuộc thanh trừng quân sự của Tập là xem nó như một quá trình từng bước diễn ra trong suốt ba nhiệm kỳ của ông. Khi bắt đầu nỗ lực này, ông vẫn đang củng cố quyền lực, vì vậy Tập trung vào việc loại bỏ các mạng lưới sĩ quan của các đối thủ tiềm năng. Khi nhận ra mức độ tham nhũng, ông thậm chí còn vạch ra một giới hạn cho nỗ lực quy trách nhiệm để tránh làm tê liệt PLA về mặt tác chiến và gây rủi ro cho sự ổn định của chế độ; ông cảnh giác với việc phá vỡ những bộ phận của PLA – các đơn vị tên lửa, thiết kế và mua sắm vũ khí, cũng như bộ tham mưu – mà ông sẽ cần nếu hành động quân sự trở nên không thể tránh khỏi.

Trong nhiệm kỳ thứ hai của mình, Tập đã kiềm chế không thanh trừng các sĩ quan cấp cao, ngay cả khi vấn đề tham nhũng rõ ràng vẫn tồn tại – một thực tế đôi khi được đưa ra làm bằng chứng cho sự thiếu hiểu biết của ông về các hoạt động nội bộ của PLA. Nhưng thực ra, sự chú ý của ông đang ở nơi khác. Các cơ quan an ninh và tình báo dân sự là một vũng lầy tham nhũng riêng, và đã trở thành đối tượng của cuộc trấn áp kéo dài nhiều năm, với việc hàng chục quan chức an ninh cấp cao bị tóm gọn. Tập biết mình không thể tấn công PLA và các cơ quan an ninh cùng một lúc, vì vậy ông đã áp dụng cách tiếp cận từng bước một.

Khi Tập có thể tập trung trở lại vào PLA khi nhiệm kỳ thứ ba của ông bắt đầu, tình trạng tham nhũng trong Quân chủng Tên lửa đã cho thấy rõ rằng ông không thể giải quyết bằng cách nhẹ tay. Trong lúc cuộc điều tra chuyển hướng sang ngành công nghiệp quốc phòng vào cuối năm 2023, ông biết hệ thống mua sắm cũng cần được làm sạch. Việc sa thải lần lượt hai sĩ quan CMC tại hội nghị trung ương 4 hồi tháng 10 năm ngoái đã vượt qua giới hạn cuối cùng. Điều này, cùng với những gì có vẻ là bất đồng giữa Tập và Trương về các vấn đề nhân sự, đã thúc đẩy Tập thực hiện một cuộc “thanh lọc” để loại bỏ cả Trương và Lưu.

TRỪNG PHẠT QUA CÁC THẾ HỆ

Các cuộc thanh trừng toàn diện ở các bộ tư lệnh và quân chủng trực thuộc CMC cho thấy Tập đang điều tra rất sâu theo thế hệ để tìm ra những sĩ quan có thể đã tránh được các chiêu trò “chạy chức chạy quyền” vốn nở rộ trong những thập kỷ trước khi ông lên nắm quyền, và có lẽ cả sau đó. Các tướng lĩnh cấp thấp đang được thăng chức nhanh chóng vào các công việc mà trước đây đòi hỏi kinh nghiệm dày dạn hơn nhiều.

Về mặt kỹ thuật, CMC không thể họp chỉ với hai thành viên, và các nhân viên tình báo của Tập có lẽ đang nói với ông rằng các quan chức Mỹ có thể xem sự hỗn loạn trong PLA sẽ gây tê liệt các hoạt động chống lại Đài Loan. Những thực tế đó cho thấy Tập sẽ hành động nhanh chóng để bổ sung nhân sự cho CMC. Tuy nhiên, ông vốn cũng bướng bỉnh, và để thể hiện sự tức giận đối với các thể chế sai phạm, ông có thói quen để trống các vị trí suốt một thời gian dài hoặc từ chối trao cho những người được bổ nhiệm mới một số danh hiệu và đặc quyền truyền thống vốn tự động đi kèm với các vị trí đó. Vì vậy, có khả năng Tập sẽ chỉ giữ cho bộ chỉ huy cấp cao thiếu nhân sự cho đến tận Đại hội Đảng lần thứ 21 vào cuối năm 2027.

Nếu không thể chờ đợi, Tập sẽ phải triệu tập một hội nghị trung ương khác để thực hiện các thay đổi đối với CMC và các cơ quan cấp cao khác của ĐCSTQ. May mắn thay, ông có thể làm như vậy mà không phá vỡ các quy trình tiêu chuẩn. Ban Chấp hành Trung ương tổ chức bảy hội nghị trung ương trong một chu kỳ năm năm điển hình. Vì những lý do chưa rõ, Tập đã trì hoãn hội nghị trung ương 3 cho đến tháng 07/2024, khiến hội nghị trung ương 4 diễn ra vào thời điểm mà ủy ban thường sẽ triệu tập hội nghị trung ương 5. Vì vậy, Tập có thể chọn triệu tập hội nghị dự phòng đó ngay bây giờ và khôi phục lòng tin bằng cách khẳng định một đội hình CMC mới, theo đó phát đi tín hiệu rằng điều tồi tệ nhất đã qua.

Ông cũng có thể tham vọng hơn và sử dụng nó để tạo ra các hệ thống mới giám sát PLA. Xét cho cùng, ông rõ ràng đã xem đội ngũ sĩ quan là không có khả năng tự quản lý công việc của mình. Vì thế, ông có thể đưa thêm thường dân vào CMC, điều chưa từng xảy ra kể từ khi Tập nhậm chức; hoặc trao quyền cho cơ quan giám sát tham nhũng dân sự điều tra PLA hoặc làm việc với cơ quan quân sự tương ứng để điều tra; hoặc tạo ra các cơ quan mới trực thuộc ĐCSTQ để giải quyết vấn đề, vốn là cách tiếp cận mà Tập đã sử dụng để cố gắng giải quyết các vấn đề chính sách hóc búa khác.

LÁ CỜ CẢNH BÁO

Các nhà hoạch định chính sách Mỹ có thể cho rằng các cuộc thanh trừng đồng nghĩa với việc trì hoãn cuộc tấn công của Trung Quốc vào Đài Loan hoặc ở Biển Đông. Trump cũng có thể kết luận rằng những thách thức trong nước của Tập mang lại cho Mỹ đòn bẩy trong các hội nghị thượng đỉnh Trump-Tập được lên kế hoạch vào cuối năm nay, với cuộc gặp đầu tiên vào tháng 4. Nhưng đó sẽ là một sai lầm. Khi cuộc thương chiến Mỹ-Trung mới nhất leo thang từ tháng 4 đến tháng 10 năm 2025, Tập đã nhiều lần chọn cách “nhìn” trực diện Trump mà không nao núng, ngay cả khi kết quả chưa chắc chắn và vị thế của Tập có vẻ mong manh. Mớ hỗn độn trong PLA có thể đã làm giảm bớt phần nào sự tự tin của Trung Quốc sau cuộc gặp gỡ tháng 10 của ông với Trump ở Hàn Quốc, nhưng Tập vẫn biết rằng ông có những vũ khí mạnh mẽ, chẳng hạn như đất hiếm, để sử dụng nếu Trump thúc ép quá mạnh.

Chắc chắn, sự hỗn loạn trong bộ chỉ huy cấp cao sẽ có những tác động tác chiến trong thời gian thực. Nhưng điều đó hạn chế các lựa chọn của Tập ít hơn so với suy nghĩ của một số nhà quan sát nước ngoài: PLA hiện có một số lựa chọn quân sự nên được xem là “có sẵn” trong một cuộc khủng hoảng. Như Bonny Lin, John Culver, và Brian Hart đã viết trên Foreign Affairs vào tháng 5 năm ngoái, PLA đã phát tín hiệu từ năm 2008 về việc sẵn sàng bắn tên lửa quanh Đài Loan – và thậm chí có thể bắn phá hòn đảo này – để răn đe những gì họ coi là “các hoạt động độc lập của Đài Loan.” Sau đó, họ tận dụng “những hành động khiêu khích” của Mỹ và hành động của tổng thống đương nhiệm của Đài Loan làm cái cớ để diễn tập và mài giũa thêm các năng lực này, đến mức chúng đang ở chế độ “lái tự động.” Việc xây dựng ồ ạt các lực lượng PLA bên kia Eo biển Đài Loan cũng có nghĩa là, không giống như năm 2008, sẽ có ít dấu hiệu cảnh báo để các lực lượng Mỹ nhận ra trước khi hành động của PLA nhắm vào hòn đảo diễn ra.

Các nhà hoạch định chính sách và lực lượng của Mỹ nên coi cuộc thanh trừng đội ngũ sĩ quan từ trên xuống dưới của Tập là dấu hiệu cho thấy sự mất kiên nhẫn của ông trước việc PLA không đáp ứng được các yêu cầu tác chiến – và không nên nhầm lẫn sự mất kiên nhẫn đó với nỗi sợ hãi hoặc sự thiếu tin tưởng vào quân đội. Tập dường như quá thất vọng trước thói quen bỏ tiền vào túi riêng thay vì xây dựng năng lực chiến đấu của các chỉ huy đến mức ông sẵn sàng chấp nhận rủi ro gia tăng sự tổn thương, cả trong và ngoài nước, để buộc họ phải làm công việc của mình. Điều đó không có nghĩa là Tập đang lao nhanh về phía chiến tranh, nhưng ông thích sử dụng các lễ kỷ niệm trăm năm để thúc đẩy tiến độ trong hệ thống Trung Quốc, và PLA sẽ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 của mình vào năm sau. Ông muốn quân đội sẵn sàng để “đánh và thắng trận” khi lễ kỷ niệm đó diễn ra.

Sau vài năm chơi bài an toàn tương đối, Tập đã quay trở lại với cuộc hành quân của mình.

Christopher K. Johnson là chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của Công ty Tư vấn Chiến lược Trung Quốc (China Strategies Group), nghiên cứu viên cấp cao tại Trung tâm Phân tích Trung Quốc của Hội Châu Á, và là cựu chuyên gia phân tích cấp cao về Trung Quốc tại CIA.

Related posts