Vũ Hoàng Linh
25-1-2026
Hôm qua, một công dân Mỹ thứ hai bị bắn chết ở Minnesota bởi các đặc nhiêm ICE. Một công dân Mỹ chưa từng có tiền án và là một y tá chuyên nghiệp, khi bị bắn hạ, trên tay anh không phải khẩu súng mà là một chiếc điện thoại.

Điều đáng buồn nhất với những cái chết này, cô nhà thơ hay anh y tá, đó không phải là việc họ bị giết một cách nhanh chóng và trắng trợn như thế. Ai cũng có thể phạm sai lầm và nhân viên ICE cũng là con người. Và việc sống trong lòng xã hội Mỹ vẫn luôn có những rủi ro của nó, thứ rủi ro vẫn đi cùng với mọi thứ tự do.
Điều đáng buồn là việc sau khi họ bị bắn gục như vậy, là việc chính quyền, với Tổng thống Mỹ, sẽ nhanh chóng khẳng định họ là khủng bố và việc bắn hạ họ trên đường phố là thứ lý lẽ tự nhiên cần có. Đó là những thứ chưa từng xảy ra trước Trump.
Sẽ không ngoa khi gọi Trump là một tên trùm phát xít của thế kỷ 21. Và đó là một tên phát xít lố lăng nhất mà người ta có thể từng có, một tên hề chính cống, một sự nhạo báng của trí tuệ và lương tri. Hitler hay Mussolini, bất chấp những sự tệ hại nhất họ từng gây ra, dù sao cũng có những phẩm giá nào đó, những lý tưởng nào đó của họ mà họ thực sự tin vào chúng, dù chúng có độc hại đến đâu.
Những ngày này, tôi cố gắng tránh đọc tin tức vì thấy chúng hầu như là độc hại, và chỉ có thể tìm về những niềm vui nhỏ bé và gần gũi. Đó có lẽ là cách duy nhất để giữ được thăng bằng trong một thế giới bất ổn như thế này.
Nguồn: Tiếng Dân
