Quỳnh Lê

(Cảm hứng khi đọc bài JENNY của tác giả Viễn Trình)
Tôi rời Tasmania, mang theo những ngày dài gió lạnh và ký ức cũ, để tìm về một căn nhà nhỏ bên bờ sông Maribyrnong ở Melbourne. Quyết định ấy không chỉ là để sống quãng đời còn lại trong khung cảnh yên bình, mà còn để chồng tôi được điều trị căn bệnh tim dai dẳng, và để chúng tôi gần gũi hơn với con cái.
Những ngày đầu nơi đất mới, tôi thấy mình như chiếc lá lạc giữa dòng sông rộng. Nhưng rồi, may mắn thay, một người láng giềng Úc đã bước vào hành trình cuộc đời tôi, mang theo sự tử tế và sự chân thành, giản dị. Khi biết anh Thảo bước vào giai đoạn palliative care, ông đã chủ động giúp cắt cỏ, chăm sóc khu vườn trước nhà tôi để tôi toàn tâm chăm sóc cho anh mà chẳng hề đòi hỏi một điều gì.
Từ đó, mỗi lần ông cắt cỏ cho nhà mình, ông cũng cắt luôn cho nhà tôi, đều đặn như một nhịp thở của tình thân láng giềng. Mỗi lần ông cắt cỏ, tiếng máy cắt cỏ vang lên đều đặn, hòa cùng bước chân thong dong của chú chó German Shepherd trung thành đi bên cạnh ông, dáng vẻ hiên ngang như một người bạn hộ tống. Trong nhà, chú chó Leo của tôi thì sủa inh ỏi, như muốn chứng tỏ chủ quyền, tạo nên một khúc nhạc náo nhiệt cả khu phố.
Tiếng máy cắt cỏ rì rầm, tiếng sủa của Leo, và bước chân chắc nịch của chú Shepherd, tất cả hòa quyện thành một bản hòa âm giản dị của tình láng giềng. Âm thanh ấy không chỉ là nhịp sống thường ngày, mà còn làm cho tôi nhận thấy rằng giữa cuộc đời nhiều đổi thay, vẫn còn những khoảnh khắc chân thành, ấm áp, như giai điệu của một mùa thu vàng còn sót lại.
Tôi cũng không để tình cảm ấy trôi qua vô nghĩa. Mỗi lần nấu món gì ngon, tôi lại mang sang chia sẻ với vợ chồng ông bà, hoặc mời họ đi ăn bên ngoài với các con tôi. Mỗi chuyến đi xa về, tôi đều chọn mua một vài món quà lạ của xứ người để tặng họ, như một cách giữ gìn tình thân láng giềng. Những trao đổi giản dị ấy, qua năm tháng, đã trở thành sợi dây gắn kết, khiến tôi thấy mình không còn đơn độc giữa thành phố Melbourne rộng lớn hoa lệ này.
Mới đây, ông chuẩn bị bán nhà để chuyển sang một căn nhỏ hơn, vì sắp nghỉ hưu và muốn dành thời gian đi du lịch dài ngày. Nhìn tấm biển bán nhà dựng lên trước sân, lòng tôi bỗng hụt hẫng, buồn thẫn thờ suốt mấy ngày. Giữa thời đại online đầy lọc lừa, mạnh ai nấy sống, tìm được một người hàng xóm tử tế, giàu lòng nhân ái quả thật hiếm hoi, như chiếc lá vàng cuối mùa thu rơi xuống, để lại khoảng trống khó lấp đầy.
Đọc câu chuyện về bà Jenny của người bạn, tôi càng thấy thương cảm và tiếc nuối. Tôi chợt nghĩ đến chính mình… chẳng biết ngày nào đó, khi bước vào viện dưỡng lão, lòng mình sẽ ra sao nữa. Nhưng tôi biết, những tình thân láng giềng như thế sẽ mãi là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim, để tôi tin rằng nhân gian vẫn còn nhiều điều tử tế.
Và tôi tự nhủ, dẫu ông hàng xóm tốt bụng kia có rời đi thì cuộc đời vẫn còn nhiều duyên lành. Biết đâu một ngày nào đó, sẽ lại có một người láng giềng mới bước vào, mang theo sự tử tế và hơi ấm tình người. Bởi tình thân láng giềng vốn như những mầm cây nhỏ, chỉ cần được gieo xuống bằng lòng chân thành thì sẽ nảy nở, xanh tươi và trải rộng.
Thế rồi dòng đời vẫn trôi bên dòng sông Maribyrnong, mỗi buổi chiều gió vẫn thổi nhè nhẹ trên mặt nước loang ánh vàng như tấm gương soi ký ức. Những hàng cây ven sông vẫn rì rào thì thầm, như muốn kể lại câu chuyện của tình người. Và tôi tin rằng, trong những mùa nắng gió sắp tới, tiếng cười và tình thân láng giềng sẽ còn vang vọng, dịu dàng như ánh nắng cuối chiều, như hương hoa dại thoảng qua trong gió, để lòng người mãi còn ấm áp.
Bởi lẽ, suy cho cùng, tình thân láng giềng cũng như ánh sáng nhỏ bé trong đêm dài, tuy không xua hết bóng tối, nhưng đủ để tôi nhận ra rằng cuộc đời này vẫn còn dễ thương và đáng tin cậy khi con người biết sống tử tế với nhau.
Quỳnh Lê
