Cái đuôi tình yêu…

Quỳnh Lê

Có những cuộc gặp gỡ đến nhẹ như gió, không lời, nhưng đủ lay động một góc đời.

Leo đến trong cuộc đời tôi như bản nhạc không lời giữa khoảng trống mất mát. Em ấy không thay thế ai, chỉ mở ra một không gian mới: nơi tình yêu được cảm nhận bằng ánh mắt, cái vẫy đuôi, và sự kiên nhẫn.

Tình yêu thường được gắn với đôi cánh. Nhưng với tôi, tình yêu nên có thêm đuôi, để phủi đi những u uẩn, làm dịu trái tim khép kín, và nhắc rằng: “My heart will go on.”

Có những mối duyên trong đời đến chẳng cần gõ cửa. Chúng len lỏi qua sự mất mát, lướt nhẹ trên những lựa chọn tưởng chừng ngẫu nhiên, rồi chiếm một góc trái tim ta bằng ánh mắt biết nói và chiếc đuôi ngoe nguẩy đầy biểu cảm. Với tôi, Leo không chỉ là một chú Cavoodle dễ thương, mà còn là người bạn, là sự đồng hành và sự bắt đầu mới sau một đoạn kết đầy tiếc nuối.

Sau khi Milo, chú chó thân thương của gia đình, qua đời, ý nghĩ về có thêm một bạn bốn chân khác tưởng như không thể. Nhưng số phận luôn che giấu những điều ngọt ngào trong lớp vỏ đau buồn. Và thế là Leo đến, nhỏ bé, rám nắng, với đôi mắt sáng lấp lánh như mang theo một mảnh trời Queensland vào giữa lòng Melbourne.

Khi ấy, con trai út của tôi đang đứng giữa hai ngã rẽ: ở lại Queensland lập nghiệp hay trở về Melbourne. Rồi từ một trang trại nhỏ ở Sale, Leo xuất hiện như phần thưởng của sự chăm chỉ, động cơ học tập, và cả sự an ủi không ngôn từ sau những tháng ngày xa cách nhà.

Leo có gia phả rất “kêu”: mẹ là nàng Poodle trắng muốt kiêu kỳ như công chúa, cha là chàng Cavalier King Charles Spaniel đen tuyền oai phong như… cướp biển. Kết quả là sự ra đời của một hoàng tử lém lỉnh mang phong thái vương giả, khiến người đối diện vừa cười vừa… ngậm ngùi vì vẻ đẹp trai đã bị “desex” thành Công Công . Dẫu vậy, Leo vẫn không từ bỏ đời sống tình cảm: mỗi buổi đi dạo là một màn “tán tỉnh” các nàng Poodle tóc xoăn vàng óng, Cockle Spaniel mắt u sầu, hay Japanese Spitz trắng muốt. Có lần Leo còn đuổi theo cô Dachshund da ngăm, lưng dài lòng thòng khiến tôi đỏ mặt xin lỗi chủ nhân của “nàng thơ” ấy.

Thông minh thì khỏi bàn. Một sáng đi dạo như thường lệ, tôi dạy Leo lượm trái banh tennis. Ném thật xa, Leo phi ra ngoạn mục và ngậm banh về như một tuyển thủ chuyên nghiệp. Tôi phấn khích, ném tiếp. Nhưng lần này, Leo chỉ ngồi yên, ánh mắt như muốn nói với tôi: “Biết tài con rồi nha. Mẹ muốn tập thể dục cho giảm cân thì mẹ tự ra mà lượm. Con thì không thi Olympic đâu.” Từ đó, tôi chỉ dẫn Leo đi dạo “cỡi ngựa xem hoa” và ngắm các o cún dễ thương khác.

Là công dân Melbourne chính thức, Leo cũng phải đi học. Chúng tôi đăng ký cho cậu vào lớp Puppies School, khóa huấn luyện vâng lời (obedient training) cho các bạn chó tuổi teen. Nghe thì nghiêm túc, nhưng với Leo, đó là sân chơi xã hội đúng nghĩa.

Trong lớp, Leo là học sinh cá biệt. Giờ học thì lơ đãng, mắt liếc ngang liếc dọc nhìn mấy cô Poodle tóc xoăn, Beagle tai dài mắt nai ngơ ngác, Japanese Spitz trắng như bông, hay nàng Labrador phúc hậu. Leo hay chọc ghẹo, thậm chí có lần chạy vòng quanh lớp để “ngửi profile” các bạn gái, khiến huấn luyện viên phải thở dài: “Oh Leo, please focus!”

Bài tập “ngồi yên” thì Leo nằm dài chổng bốn chân lên trời khoe hàng (dù đã mất balls từ lâu ), bài “đi cạnh chủ” thì Leo đi cạnh… cô chó khác. Cả lớp nhìn Leo như một học sinh vừa lười, vừa lắm trò phàm tục. Tôi chỉ biết cười trừ, vừa xấu hổ vừa không thể không thương.

Nhưng đến ngày thi tốt nghiệp, Leo bất ngờ “lật bài.” Cậu nghiêm túc đến lạ, làm từng động tác chuẩn, ánh mắt tập trung như đang thi vào học viện quân sự. Kết quả: 95/100 điểm. Các chú chó khác sủa ầm lên vì ghen tỵ, còn các chủ chó khác thì nhìn Leo với ánh mắt vừa ấm ức vừa… không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tôi vuốt lông Leo và thì thầm: “Con đúng là biết chọn thời điểm để tỏa sáng.” Leo thì liếc tôi một cái, như muốn nói: “Con không cá biệt, con chỉ có phong cách riêng của mình thôi, mẹ à!”

Từ trong nhà ra phố, Leo là hai phiên bản khác nhau như “anh hùng part-time.” Ở nhà, Leo sủa đầy khí thế mỗi khi có chó lạ đi ngang, như thể mình là chủ nhân cả khu phố. Nhưng hễ gặp chàng German Shepherd hay anh Husky to lớn, hùng dũng ngoài đường thì lại núp sau chân tôi, rón rén như đang chơi trò “trốn tìm.”

Và Leo còn là ông mai bất đắc dĩ. Nếu con trai út tôi không về Melbourne, liệu anh có gặp vợ tại trường Y? Có lẽ không! Nhờ Leo, một cuộc gặp gỡ tình cờ đã trở thành tình yêu nghiêm túc và duyên kiếp trăm năm.

Người ta thường nói tình yêu có cánh. Nhưng tôi tin rằng tình yêu nên có thêm đuôi. Đuôi để phủi đi những đau buồn và khó khăn của cuộc sống. Đuôi để phẩy nhẹ vào tâm hồn đang tổn thương và làm dịu đi những mất mát không thể gọi tên. 

Leo không chỉ là niềm vui trong gia đình mà là người bạn đồng hành trung thành, là ánh sáng nhỏ bé trong những ngày tôi chênh vênh nhất, khi người chồng thân yêu của tôi đã đi vào cõi hư vô. Những đêm đông đơn lạnh, Leo không nói gì, chỉ vẫy đuôi, cười bằng ánh mắt, và nằm cạnh tôi như thể nói: “Con ở đây cạnh mẹ rồi, chúng mình sẽ cùng vượt qua nhé.”

Với chúng tôi, Leo không chỉ là một chú chó. Em ấy là thành viên của gia đình, là sợi dây gắn kết những điều tưởng như rời rạc: niềm đau, hy vọng, sự khởi đầu và những tiếng cười ngớ ngẩn nhất. Leo nhắc nhở tôi rằng sau mọi mất mát, tình yêu vẫn có thể quay về, có khi trong hình hài một chú chó nhỏ, thích nghịch banh tennis, hay “bẽn lẽn” trước gái xinh.

Nếu ai hỏi về Leo, tôi sẽ nói: Leo là tình yêu lặng thầm có đuôi, là một trang sách mà khi gấp lại, tôi vẫn thấy ấm lòng. Brisbane có thể đã mất một cư dân, nhưng Melbourne lại lời với một chú chó tên là Leo.

Quỳnh Lê

Related posts