Thận Nhiên
10-1-2026

Bài viết “Với các nhà đạo đức bàn phím đang khóc thương cho nền công pháp quốc tế” (*) ca ngợi vai trò của Hoa Kỳ trong việc duy trì trật tự thế giới, nhưng mắc một sai lầm nghiêm trọng về lập luận: Đồng nhất sức mạnh của Mỹ với công lý và công pháp quốc tế. Đây là một cách lập luận dễ gây ngộ nhận và làm tê liệt tư duy phản biện.
Việc Mỹ từng góp phần ngăn chặn phát xít, cộng sản hay khủng bố không đồng nghĩa với việc Mỹ được quyền vi phạm luật quốc tế. Công pháp quốc tế tồn tại chính để ngăn mọi quốc gia – kể cả cường quốc – tự cho mình quyền hành xử ngoài hoặc trái luật. Nếu chấp nhận logic “ai mạnh thì đúng”, thì Nga hay Trung Quốc cũng hoàn toàn có thể dùng chính lập luận đó để biện minh cho các hành động xâm lược của họ.
Bài viết sử dụng ngụy biện nhị nguyên, chia thế giới thành “phe chính nghĩa do Mỹ dẫn đầu” và “phe tà”, trong khi thực tế người ta hoàn toàn có thể vừa phê phán Nga–Trung, vừa phê phán Mỹ mà không hề mâu thuẫn. Phê phán hành vi vi phạm luật quốc tế của Mỹ không có nghĩa là bênh vực Maduro, Putin hay Kim Jong-un.
Lập luận cho rằng “luật quốc tế đã rách nên Mỹ buộc phải phá luật” là tự mâu thuẫn. Nếu luật bị xâm phạm bởi kẻ xấu, thì điều cần làm là củng cố và bảo vệ luật, chứ không phải phá bỏ nốt phần còn lại. Chính việc các cường quốc tự cho phép mình hành động ngoài luật mới là nguyên nhân làm công pháp quốc tế suy yếu.
Việc viện dẫn “mục đích tốt” để biện minh cho hành vi trái luật là một sai lầm nguy hiểm. Trong luật pháp và đạo đức chính trị, ý định – dù tốt đẹp đến đâu – cũng không thể hợp thức hóa hành vi. Nếu chấp nhận kiểu lập luận này, thì mọi cuộc xâm lược đều có thể tự nhận là “vì chính nghĩa”.
Thực chất, bài viết không bảo vệ công lý hay nhân quyền, mà bảo vệ một dạng “đặc quyền miễn trừ đạo lý” cho Mỹ, dựa trên giả định rằng Mỹ tốt nên được phép làm trái luật. Cần nhấn mạnh rằng quyết định tấn công và bắt cóc tổng thống Venezuela (nếu có) là quyết định của cá nhân Tổng thống Donald Trump; hành động này không được Quốc hội Mỹ phê chuẩn, do đó mang dấu hiệu vi hiến, và không phản ánh ý chí của đa số người dân Mỹ.
Bảo vệ trật tự thế giới không thể dựa vào lòng tin mù quáng vào một siêu cường, mà phải dựa vào luật lệ chung được áp dụng bình đẳng cho tất cả, đặc biệt là đối với những kẻ nắm trong tay sức mạnh lớn nhất.
***
(*) Huỳnh Ngọc Chênh: Với các nhà đạo đức bàn phím đang khóc thương cho nền công pháp quốc tế
Đúng là các vị luật sư, tiến sĩ, giáo sư, trí giả, đạo đức nhân đang khóc như mưa khi nền công pháp quốc tế được cho rằng bị Trump “hà hiếp” khi đưa Delta force và DEA vào Venezuela bắt cóc tổng thống Maduro về Mỹ xét xử, làm như cái nền công pháp ấy còn trong trắng và bị Mỹ làm chuyện ấy lần đầu.
Nền công pháp quốc tế ấy là cái gì mà làm cho các ngài đạo cao trí giỏi ấy thương khóc dữ thế? Mà có phải thật sự các vị than khóc cho nó không, trong khi hàng triệu triệu người dân trong các nước độc tài bị xâm phạm nhân quyền không làm cho các vị ấy động lòng.
Công pháp quốc tế là tuyên ngôn nhân quyền, là hiến chương LHQ và các công ước của LHQ soạn ra nhằm vào ba mục đích: Bảo vệ trật tự thế giới, bảo vệ chủ quyền các quốc gia và tối thượng là bảo vệ quyền con người cho mọi người dân trên toàn thế giới.
Thế nhưng từ sau đệ nhị thế chiến đến nay, ai đã thực thi hiệu quả ba nhiệm vụ trên?
Nước Mỹ hay công pháp quốc tế đã:
– Ngăn không cho bắc Triều Tiên mang quân tràn xuống xâm lăng Hàn quốc
– Ngăn không cho Tàu cộng tràn xuống Đông Nam Á
– Ngăn không cho Liên Xô tràn thêm qua Tây Âu và xuất khẩu cộng sản ra toàn thế giới
– Ngăn không cho Cuba xuất khẩu cộng sản xuống Nam Mỹ
– Ngăn không cho Iraq xâm lăng Kuwait
– Ngăn cản và tiêu diệt gần hết các tổ chức khủng bố Hồi Giáo cực đoan khủng bố loài người.
– Ngăn không cho Tàu cộng tấn công Đài Loan
– Ngăn không cho Liên Xô, Tàu cộng, Triều Tiên mang bom hạt nhân ra đe nẹt các quốc gia dân chủ khác.
– Tác động làm Liên xô sụp đổ đưa đến độc lập cho hàng loạt nước nhỏ bị Liên xô cai trị và giải phóng cho hàng triệu triệu nhân dân đông Âu thoát khỏi ách độc tài để họ lấy lại nhân quyền và phục hồi nhân phẩm.
– Giữ được trật tự thế giới đến tận ngày nay.
Câu trả lời không thể chối cãi: Chính là Mỹ chứ không phải cái công pháp quốc tế kia.
Không có Mỹ siêu cường mạnh và tốt nhất thế giới thì không giữ được trật tự thế giới.
Không có Mỹ siêu cường thì Liên xô đã lấn qua Tây Âu, Tàu cộng nuốt luôn Đông Á, Hồi giáo cực đoan hoành hành cả thế giới.
Mỹ là một anh hùng mã thượng đúng nghĩa, chưa từng có trong lịch sử nhân loại.
Sau chiến thắng phát xít Đức ở Châu Âu và Nhật ở Đông Á, Mỹ không những không đóng chiếm châu Âu mà còn cho thêm tiền để giúp tái thiết và phục hồi sau chiến tranh trong đó có cả hai nước bại trận là Đức và Ý. Phía Châu Á, sau khi thắng Nhật không những không thèm chiếm Nhật mà còn biếu không cho Nhật một nền dân chủ để nhờ đó Nhật từ một nước thua trận trở thành nước phát triển lên giàu mạnh vượt bậc cạnh tranh lại với chính nước Mỹ.
Sau đệ nhị thế chiến, Mỹ cũng biếu không cho thuộc địa Philipine một nền độc lập và yêu cầu các nước châu Âu làm theo với thuộc địa của họ. Trong khi đó Liên xô không những không buông các thuộc địa Trung Á thời Sa Hoàng mà còn chiếm thêm các thuôc địa vùng Bantich, còn Tàu cộng thì sáp nhập Tây Tạng, Tân Cương và Ngoại Mông là thuộc địa trước đó của Mãn Thanh.
Các vị khóc thương cho nền công pháp quốc tế bị xâm hại mà không biết và cố tình không biết rằng nền công pháp đó chỉ còn là mảnh giấy rách tả tơi sau khi đã bị Liên Xô, rồi Nga, rồi Tàu, rồi khủng bố Hồi giáo làm cho tan nát qua những lần Liên xô đưa quân vào đông Âu đàn áp nhân dân các nước tại đây khi họ nổi dậy chống bạo quyền, qua những lần Nga tấn công vào một số nước nhỏ quanh Nga và khốc liệt hơn qua việc Nga tấn công xâm lược Ucraina còn đang nóng hổi, qua lần Tàu cộng nã pháo vào Kim Môn Mã Tổ của Đài Loan và qua mấy lần chúng tấn công chiếm biển đảo VN và đưa nửa triệu quân bất ngờ tấn công vào biên giới phía Bắc Việt Nam.
Không có sức mạnh Mỹ kiềm chế thì thế giới này cũng chằng còn chứ đừng nói chi đến cái nền công pháp rách nát và luôn bị bọn xấu lợi dụng với sự tiếp tay của chính các vị.
Các vị đã lặng mất tăm khi bọn xấu Xô Nga Tàu giết hàng triệu người dân của chúng, lại còn xua quân đi cướp đất hoặc hiếp đáp dân lành nước khác. Trong khi đó Mỹ rục rịch bất cứ cái gì là các vị sôi sục lên phản đối, suy diễn thuyết âm mưu, Mỹ làm vậy là đề cướp đất, để cướp dầu, đề bành trường, để bán vũ khí…
Mà thực tế thì Mỹ có cần chiếm đất của ai, muốn chiếm đã chiếm cả Tây Âu, chiếm cả Nhật, cả Hàn rồi. Mỹ có cần làm giàu trên dầu lửa và buôn súng đâu, nhiều nước muốn mua súng của Mỹ lắm nhưng Mỹ có thèm bán, như Việt Nam và Ấn Độ chằng hạn.
Mỹ chỉ cần bán vài valy chíp, vài đoạn code 101011 chi đó là thu bộn tiền rồi. Mỹ lại còn chơi ngon vay nợ cả thế giới để nhập hàng tiêu dùng về cho dân Mỹ xài ngập mặt và để thúc đẩy nền sản xuất các nước khác, bao nhiêu quốc gia đã sống nhờ vào việc xuất hàng sang Mỹ, trong đó có cả Tàu cộng đang vươn lên hàng thứ nhì thế giơi.
Mỹ cũng từng linh động phá vỡ nguyên tắc, bỏ qua cái nền công pháp quốc tế rách nát nhiều lần khi đưa quân vào các nước như Triều Tiên, Việt Nam, Panama, Afganistan, Iraq … và mới nhất là Venezuela, để giúp chống cộng, tiêu diệt khủng bố, dẹp bỏ chế độ độc tài hại dân rồi sau đó rút về dù thành công hay thất bại. Tuyệt nhiên không bầy hầy chiếm đất. Và Mỹ phải nhảy ra làm vậy vì LHQ không làm được do bị Nga Tàu vô hiệu hoá bằng quyền phủ quyết.
Qua bề dày thành tích trung thực và anh hùng mã thượng của Mỹ, trong tình hình nền công pháp quốc tế như tấm giấy rách và Liên Hiệp Quốc như một xác ướp ngâm fooc môn, từ sau đệ nhị thế chiến, thế giới tự do đã chấp nhận để Mỹ dẫn dắt và đứng ra gánh vác những trách nhiệm “cứu nhân độ thế”, ổn định trật tự thế giới.
Thế giới tự do tin vào Mỹ bởi họ tin vào nền dân chủ Mỹ, tin vào pháp luật nghiêm minh của Mỹ không cho phép tổng thống Mỹ làm bậy ra bên ngoài. Dĩ nhiên Mỹ cũng có những lúc sai lầm, nhưng đó là sai lầm phương pháp, sai lầm chiến thuật chứ không phải sai lầm mục đích hay sai lầm đạo lý.
Các vị đạo đức bàn phím thay vì khóc thương cho nền công pháp tả tơi thì đề dành nước mắt khóc thương cho mấy chục triêu dân Triều Tiên đang bị đói rách đến mức phải ăn rẽ cây và bị nhà cầm quyền độc tài giam lỏng, khóc thương mấy chục triệu dân Cuba đang đói ăn phải qua VN xin gạo từng ngày, thiếu ánh sáng phải bán mình qua làm lính đánh thuê cho Maduro để kiếm dầu về chạy máy điện, khóc thương cho mấy chục triệu dân Venezuela sống trên đống vàng đen khổng lồ mà phải bới rác kiếm ăn và bị đàn áp đến mức phải chạy trốn ra nước ngoài đến 8 triệu người, khóc thương cho hàng triệu dân Tân cương Tây tạng đang bị Tàu cộng khủng bố và giam cầm…
Cũng cần nói thêm cho các vị biết rằng, hiện thế giới chúng ta đang ở trong tình trạng chiến tranh. Chiến tranh giữa phe chính nghĩa là các nước tự do dân chủ do Âu Mỹ đứng đầu với phe tà là các nước độc tài khủng bố do Nga đứng đầu với sự hậu thuẫn của Tàu cộng. Chiến tranh mở màn bằng trận tấn công xâm lược của Nga vào Ucraina, đang diễn ra khốc liệt ở Uraina, trong thế giằng co, mà nếu phe chính nghĩa không hợp lực lại ngăn chặn, có khi sẽ lan rộng ra toàn châu Âu và thế giới.
Trong hoàn cảnh thời chiến như vậy thì cũng nên để cho Mỹ rộng tay nhảy vào Venezuela, vào Iran là hai tay sai đắc lực của phe địch để chia cắt sức mạnh và bao vây vòng ngoài của địch. Hãy tin đi, mất Venezuela và Iran, quân địch sẽ khốn đốn ở chiến trường Ucraina, và thắng lợi sẽ nhanh đến với phe chính nghĩa.
Nguồn: Tiếng Dân
