Đặng Duy Hưng

Nàng gặp lại người đàn ông tên Hùng một năm sau khi ra trường, vào một đêm trực khuya trong bệnh viện. Thành thật mà nói, anh ta là người đàn ông có trái tim nhân ái nhất mà nàng may mắn gặp trong đời. Ai cũng có thể nói như đại văn hào Victor Hugo: “Life is to give, not to take – Cuộc sống là để cho đi chứ không mong nhận lại”, nhưng mấy ai thực sự làm được.
Hai năm trước, nàng đang học năm cuối ngành y tá, tài chính thì lủng củng, vừa học vừa làm bán thời gian chỉ đủ qua ngày. Buổi sáng hôm đó, nàng nhớ mãi: chiếc xe cũ dở chứng, bốc khói và dừng ngay trước một tiệm sửa xe nhỏ bên đường – như thể định mệnh dẫn dắt.
Hùng bước ra, lịch sự mở cốp xem xét:
“Xe cô bị chảy nhớt, nhưng hôm nay tiệm khá bận, chắc đến chiều mới sửa xong.”
Nàng ngồi ôm đầu:
“Tiền đâu mà trả… với lại hôm nay không có xe thì làm sao đi học và đi làm!?”
Như đọc được tâm sự của nàng, anh nói:
“Cô cứ lái tạm chiếc xe cũ của tôi đi làm. Chiều nay quay lại.”
Nàng lo lắng:
“Em còn đi học, sợ không đủ tiền trả cho anh.”
Anh cười:
“Cô chưa biết bao nhiêu mà nói không trả được. Tin tôi đi, chiều nay trở lại sẽ có giá đặc biệt cho cô!”
Cả ngày đi học xong, nàng chạy về tiệm sửa xe lúc gần 6 giờ tối. Chiếc xe của nàng đã được sửa xong, còn anh thì đang cúi đầu sửa chiếc xe khác.
Thấy nàng, anh mỉm cười:
“Xe cô chỉ bị hư miếng cao su làm nhớt chảy bốc khói. Tôi thay cái mới, chạy thử rồi – không trục trặc gì.”
Nàng hỏi:
“Em thiếu anh bao nhiêu?”
Anh lại cười:
“Miếng cao su chỉ vài đồng thôi. Noel sắp tới rồi. Merry Christmas, đừng suy nghĩ gì!”
Nàng sững sờ:
“Tại sao anh tốt với em?”
Anh đáp nhẹ:
“Tại sao không? Cô đang gặp khó, tôi giúp được thì giúp. Đó là định luật của cuộc sống. Đừng nghĩ gì cả.”
Nàng đưa tay:
“Em tên Maria, hân hạnh được biết anh.”
Anh lúng túng:
“Tôi tên Hùng. Tay dơ nên không bắt tay cô được. Khi nào có dịp ghé Starbucks mua cho tôi ly cà phê là coi như không ai nợ ai. Được không?”
********
Cuối tuần đó, bạn đồng nghiệp nhìn xe nàng rồi hỏi:
“Mày chắc tốn khá nhiều tiền sửa xe hả?”
Nàng lắc đầu:
“Chỉ thay sợi cao su chặn dầu thôi, vài đồng à.”
Bạn nàng bật cười:
“Thằng cha đó mê mày rồi! Xe mày chảy nhớt mà chỉ thay sợi cao su thì không đủ đâu. Tao coi rồi – máy được chùi sạch, bánh xe thay mới, thắng cũng có vẻ mới luôn. Nó bỏ công sức dữ lắm đó!”
Nàng đỏ mặt:
“Không phải đâu. Anh ấy tốt bụng thôi. Với lại trong xe anh ấy treo hình một cô gái Á Châu rất đẹp – chắc là người yêu.”
Chiều hôm đó, nàng ghé lại tiệm:
“Ngày mai Chủ nhật anh có làm không? Em muốn mời anh ly cà phê trả nợ.”
Trái tim nàng đập nhanh khi anh gật đầu.
********
Trưa Chủ nhật, hai người gặp nhau ở Peet’s Coffee.
Nàng hỏi:
“Tại sao anh bỏ nhiều công sức và tiền bạc giúp em?”
Hùng thành thật:
“Nhìn cô, tôi nhớ ngày gia đình tôi mới đến Mỹ. Hội từ thiện người Nam Tư giúp không thiếu thứ gì – từ đồ ăn đến quần áo mùa đông. Họ giúp bằng tình người, không điều kiện. Tại sao tôi không thể giúp cô? Tôi tin ơn trên dẫn lối cho xe cô hư ngay gần chỗ làm của tôi. Cha tôi dạy: Giúp người còn hơn xây tháp tám tầng.”
Nàng xúc động. Rồi tò mò:
“Chị ở nhà trông hiền và đẹp quá. Anh chị có mấy cháu rồi?”
Hùng bật cười, hiểu ý:
“Cô nghĩ cô gái trong hình là vợ tôi? Không phải đâu. Đó là chuyện tương lai. Cô ấy còn kẹt ở Việt Nam. Hai gia đình thân nhau nên gán ghép. Ba tôi và tôi dành dụm gửi tiền giúp gia đình cô ấy vượt biên.”
Nàng tròn mắt:
“Lần đầu em nghe chuyện sắp xếp hôn nhân thời nay. Anh có yêu cô ấy không?”
Hùng nhấp cà phê:
“Cô ấy nhỏ hơn tôi bốn tuổi. Lúc nhỏ mỗi tuần gặp vài lần. Rồi gia đình tôi đi, gia đình cô ấy trục trặc nên xa nhau sáu năm rồi. Tôi cũng không biết có yêu không. Gặp lại rồi tính.”
Hai người nói chuyện hợp như bạn lâu ngày. Nàng muốn gặp lại, nhưng biết trái tim anh đang hướng về người con gái bên kia đại dương.
Lâu lâu nàng mang bánh đến “cảm ơn”, thật ra chỉ để gặp lại ân nhân.
********
Không ngờ khuya hôm đó, nàng thấy xe cứu thương chở ba Hùng vào bệnh viện. May mắn ông chỉ bị xúc động mạnh, bác sĩ phát hiện kịp thời nên đang nằm nghỉ ngơi.
Gần sáng, nàng mới có dịp ngồi nói chuyện với anh trong căn-tin.
Giọng anh buồn:
“Ba tôi xúc động khi nghe gia đình cô vợ hờ vượt biên thành công.”
Nàng mừng:
“Chúc mừng anh!”
Hùng lắc đầu:
“Cô hiểu lầm rồi. Cô ấy quen người khác, chịu lấy anh ta để được giúp vượt thoát. Ba tôi buồn vì người bạn thân nhất nuốt lời hứa.”
Nàng an ủi:
“Người tốt như anh, ơn trên sẽ dẫn lối gặp đúng người. Đừng lo.”
Bất ngờ, phía sau nàng có giọng phụ nữ. Hùng đứng dậy:
“Đây là mẹ tôi. Còn đây là Maria, bạn con – y tá ở đây.”
Nàng đứng lên, nắm bàn tay nhăn nhưng ấm:
“Dạ con chào bác.”
Ánh mắt bà nhìn nàng sâu như muốn hiểu nàng dành bao nhiêu tình cảm cho con trai bà.
“Cám ơn cháu đã lo cho bác trai tối qua.”
Rồi quay sang Hùng:
“Con nhớ mời bạn đến nhà ăn cơm nhé.”
Với nàng, bà nói thân mật:
“Rảnh ghé nhà bác ăn tối nghe con.”
Bà đi khuất vào thang máy.
Nàng quay sang Hùng:
“Em phải về nghỉ. Hy vọng tối nay gặp lại nếu bác chưa xuất viện. Nhớ gọi cho em. Cuối tuần rảnh mời em ly cà phê nhé.”
Nàng ôm anh thật chặt rồi bước ra cửa. Quay lại vẫy tay. Tuyết phủ hai bên đường lạnh cóng, nhưng nàng lại cảm thấy hơi ấm lan khắp người.
Ước gì nàng có thể hôn anh…
Đặng Duy Hưng
