Phúc Hoàng

“Đó là niềm tự hào khi được làm tổng thống của một dân tộc và một đất nước như thế này.
Một đất nước đã đứng vững, có thể vươn tới bất kỳ mục tiêu hay nhà máy lọc dầu nào của kẻ thù, đưa chiến tranh trở lại lãnh thổ Nga, đào tạo quân đội NATO về các loại drone hiện đại.
Một đất nước tung ra những cú tát bất đối xứng vào Nga, buộc Putin phải nói dối rằng ông ta đã ba lần chiếm được Kupyansk và thậm chí còn tự tay bắn hạ drone ngay gần dinh thự của mình.
Ukraine có sự chín chắn và tầm nhìn xa, có năng lực tấn công tầm xa của riêng mình, vì thế có lập luận, có trí tuệ, có phẩm giá và sẵn sàng cho thỏa hiệp.
Nhưng không phải là thỏa hiệp trong nhục nhã.
Tôi biết ơn từng nhà lãnh đạo đã ủng hộ Ukraine và hiểu điều cốt lõi:
ngày hôm nay chỉ có hai lựa chọn —
hoặc là thế giới sẽ chặn đứng cuộc chiến của Nga,
hoặc là Nga sẽ kéo cả thế giới vào cuộc chiến của mình.
Thật là một cú sốc khi sau bốn năm chiến tranh như thế này, chúng tôi vẫn phải giải thích điều đó cho rất nhiều người. Chúng tôi giải thích, rồi lặp lại. Các nhà lãnh đạo thì thay đổi, còn câu hỏi thì vẫn y nguyên.
Liệu nước Mỹ có thể ngăn chặn Nga một cách nhanh chóng và quyết đoán không?
Chắc chắn là có.
Chúng tôi có mong điều đó không?
Rất mong.
Vậy khi nào điều đó có thể xảy ra?
Lúc nào cũng có thể.
Và khi nào chúng tôi cần nhất?
Từ hôm qua rồi.
Và trong năm 2026, điều đó là hoàn toàn có thể.
Các biện pháp trừng phạt đã có — chúng tôi biết ơn.
Trừng phạt đang làm Nga đau, nhưng chỉ có cú siết chết người mới thực sự phát huy tác dụng.
Dầu mỏ Nga rẻ hơn, nhưng các tàu chở dầu của họ phải dừng lại hoàn toàn thì chiến tranh mới dừng lại.
Các nhà máy Nga đang chậm lại, nhưng phải đứng im hẳn, thì kẻ chiếm đóng mới không thể tiến lên.
Châu Âu có hiểu điều đó không? Có.
Toàn bộ châu Âu có hiểu không? Không.
Tôi không muốn sự thấu hiểu ấy đến vào một buổi sáng lúc 4 giờ, như đã từng xảy ra ở Ukraine. Tôi không muốn sự thấu hiểu ấy được mang tới bởi những cỗ máy chiến tranh mang chữ “Z” trên đường phố của họ.
Và khi Putin nói: “Chúng tôi đâu có định tấn công các bạn”,
thì đó chính là hồi chuông đầu tiên báo hiệu xe tăng của ông ta sẽ đi về đâu và drone của ông ta sẽ bay tới đâu.
Ukraine là tấm khiên duy nhất ngăn cách cuộc sống yên ổn, tiện nghi của châu Âu với cái gọi là “thế giới Nga”.
Với đa số các nhà lãnh đạo, không hề có câu hỏi vì sao phải ủng hộ Ukraine.
Bởi vì, nếu không may Ukraine sụp đổ, thì câu hỏi tiếp theo sẽ là:
vì sao phải bảo vệ Ba Lan,
ai sẽ chiến đấu cho các nước Baltic,
và NATO sẽ ra sao nếu không có Ukraine?
Và sau các cuộc gặp tại Mỹ, khi chúng tôi gọi điện cho các đối tác, người châu Âu không ngủ. Ai cũng lo lắng, ai cũng luôn giữ liên lạc.
Chúng tôi bàn bạc với Emmanuel (Macron) về các bước đi tiếp theo.
Trên đường về Kyiv, khi nói chuyện với Thủ tướng Đức, Friedrich (Merz) nói:
“Phòng không sẽ có.”
Chúng tôi trao đổi với Keir Starmer rằng cần gặp ngay sau năm mới, không được chần chừ, để hình thành Liên minh của những người sẵn sàng, hoàn tất mọi văn kiện, không để mất nước Mỹ và gây sức ép đến cùng với Nga.
Và Giorgia Meloni hoàn toàn đúng khi bà nói:
“Hoà bình phải là thứ mà người Ukraine chấp nhận được. Bởi nếu nó bất công và Moscow lại tấn công lần nữa, tôi không muốn thấy những con người tuyệt vọng ở Ukraine đốt chân dung các nhà lãnh đạo châu Âu và Mỹ.”
Sau các cuộc trò chuyện với Alexander Stubb, lúc nào ông ấy cũng kết lại bằng câu nói với tôi:
“Bạn tôi, đừng quên rèn luyện, vì bạn phải mạnh mẽ, người Ukraine phải mạnh mẽ. Chúng tôi tin các bạn. Các bạn cần thiết cho tất cả chúng tôi.”
Những cuộc đối thoại như thế cho thấy rằng Ukraine đã là một phần của gia đình châu Âu. Và trên thực tế, mọi “cụm đàm phán” giữa chúng ta đã được mở từ lâu rồi.
Hỡi những người Ukraine thân yêu,
năm mới của chúng ta sẽ đến, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Và sẽ có một lời chúc — một lời chúc chung cho hàng triệu người Ukraine.
Vì những chiến binh của chúng ta đang ở tuyến đầu.
Vì từng người đã hi sinh mạng sống vì Ukraine.
Vì tất cả những ai mỗi ngày cứu chúng ta và dạy dỗ chúng ta.
Vì những người luôn túc trực, kể cả trong đêm nay — lính cứu hỏa, bác sĩ, công nhân ngành năng lượng.
Vì những ai đã trở về từ cảnh giam cầm, và vì những người mà chúng ta vẫn đang chờ đợi.
Vì tất cả những ai giúp đỡ chúng ta.
Vì chiến tranh này sẽ chấm dứt.
Vì hoà bình sẽ đến.
Vì kẻ thù sẽ không đạt được điều gì.
Và chúng sẽ không thể, chừng nào chúng ta còn chiến đấu như thế này.
Chừng nào chúng ta còn đứng vững như thế này.
Chừng nào chúng ta còn là người Ukraine.
Điều chúng ta mong muốn nhất lúc này là hoà bình.
Nhưng không giống như tuyết đầu năm mới, hoà bình sẽ không tự rơi xuống từ bầu trời như một phép màu.
Chúng ta tin vào hoà bình, chiến đấu vì hoà bình, làm việc vì hoà bình — và sẽ tiếp tục như vậy.
Chúc mừng năm mới, hỡi dân tộc thân yêu.
Vinh quang cho Ukraine!”
(Nhat Nguyen Van)
Nguồn: FB Phuc Hoang
