Câu chuyện tình người

Đặng Duy Hưng

Chiếc xe buýt đang bon bon chạy thì bỗng nhiên dở chứng như mất hết sức, khiến Hùng phải cố gắng tấp vào lề đường rồi gọi tổng đài báo cáo. Mấy chục hành khách rên rỉ, nhưng ai cũng hiểu không phải lỗi của anh. Nhìn quanh, đây là khu vực sang trọng: công ty tài chính, ngân hàng, khách sạn 5 sao, nhà hàng dành cho giới thượng lưu.

Hùng đi vào cửa hàng tiện lợi CVS mua một chai nước và gói snack để nhâm nhi chờ thợ sửa tới. Bỗng thấy một người đàn ông vô gia cư giơ tay nói:

— Có ít tiền lẻ cho tôi được không? Đói bụng quá!

Hùng giả vờ như không nghe thấy, trong lòng định sẽ mua cho ông ấy bánh mì kẹp với một chai nước. Thà tốn thêm ít tiền mua thức ăn cho lão còn hơn là đưa tiền để lão đi mua cần sa hút.

Khi trở ra, Hùng tiến đến gần và đưa đồ ăn cho lão. Thấy nụ cười nở trên môi ông, Hùng chợt thấy lòng ấm lên.

Bất ngờ, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng — kiểu người thuộc tầng lớp chưa từng bị đói — tiến lại gần, ngồi xuống bên ông lão và hỏi:

— Ông có đói bụng không?

Lão trả lời châm biếm:

— Mới ăn sáng với thị trưởng thành phố ở quán bên kia, no lắm rồi!

Người phụ nữ vẫn nhẹ nhàng nắm tay ông:

— Đứng lên qua quán, tôi mời ông một bữa ăn!

Lão chống đối:

— Đừng làm phiền tôi!

Lúc đó, một chiếc xe cảnh sát chạy ngang, thò đầu ra hỏi:

— Có chuyện gì cần giúp không, thưa bà?

Cảnh sát ở đâu cũng vậy, thấy người ăn mặc lịch sự là “bắt quàng làm họ”, còn những kẻ nghèo hèn gọi cả ngày chưa chắc đã tới.

— Tôi chỉ muốn mời ông này một bữa ăn sáng thôi!

Người sĩ quan nói:

— Đây là ông Frank, vô gia cư 5–6 năm nay rồi.

Quay qua ông lão, anh cảnh sát nói:

— Ê Frank, nghe lời bà ấy đi ăn đi!

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm khắc như ngầm bảo: không nghe lời là có thể vào khám ngay.

Lão Frank hiểu ý, rên rỉ gật đầu. Bà quay sang Hùng:

— Anh có thể phụ tôi đỡ ông Frank dậy không?

Hùng tiến đến, cố gắng dìu ông lão đứng dậy rồi cùng bà bước vào quán ăn.

Người quản lý mặc vest nhanh chóng tiến ra hỏi:

— Mấy người muốn gì?

Bà trả lời:

— Tôi muốn mời ông này một bữa sáng.

Ông quản lý lắc đầu:

— Không được đâu! Ông ấy quần áo dơ bẩn, hôi hám — khách hàng sẽ chạy hết!

Bà điềm tĩnh đáp:

— Ông biết công ty tài chính K&H chứ?

Người quản lý gật đầu:

— Họ là khách hàng đặc biệt, tuần nào cũng đặt tiệc ở đây!

Bà nhấn mạnh:

— Tôi tên là P, Chủ tịch ngân sách của công ty đó. Ông có thể đem ra ít cà phê được không?

Khuôn mặt người quản lý như thụt vào trong bộ quần áo:

— Có ngay thưa bà!

Thế giới kim tiền chỉ cần một câu nói lịch sự đúng lúc, người như ông quản lý không thể nào không hiểu.

Bà ngồi xuống, nhìn thẳng vào mặt ông Frank:

— Ông có còn nhớ tôi không?

Lão Frank nhíu mày suy nghĩ:

— Khuôn mặt cô quen lắm… nhưng tôi không nhớ gặp ở đâu.

— Mười hai năm trước, tôi cũng từng lâm vào hoàn cảnh như ông. Lang thang từ quán ăn này tới quán khác. Chỉ có ông là người đã nhiều lần bỏ tiền túi ra mua cho tôi thức ăn và nước uống.

Lão Frank ngạc nhiên:

— Là cô sao? Chuyện cũ rồi, tôi chẳng nhớ nữa!

Bà nhẹ nhàng gợi lại:

— Ông từng nói với tôi: “Hãy hy vọng vào cơ hội thứ hai.” Nhờ câu nói đó mà tôi thay đổi cả cuộc đời mình. Hôm nay, tôi muốn làm điều tương tự — tạo cho ông một cơ hội thứ hai.

Bà rút điện thoại, gọi đi:

— Anh ghé qua quán T ngay lập tức. Giúp một người đàn ông tên Frank chỗ ở, quần áo, công việc phù hợp trong công ty. Dùng tài khoản riêng của tôi để lo liệu mọi thứ cần thiết. Tôi sẽ không bao giờ quên ơn này.

Ông Frank sững sờ, chẳng biết nói sao. Bà quay sang Hùng:

— Tôi làm bẩn bộ quần áo đi làm của anh rồi. Đây là danh thiếp của tôi, anh ra tiệm mua bộ đồ mới rồi gửi hóa đơn cho tôi nhé.

Hùng lắc đầu:

— Không cần đâu bà! Bộ đồ này tôi sẽ giữ lại làm kỷ niệm về một câu chuyện tình người đáng ghi nhận trong thế giới hôm nay.

Hùng cúi mũ chào bà và ông Frank rồi rời khỏi quán, quay trở lại xe.

Bà đứng nhìn theo, ánh mắt như lặng đi trong những dòng suy nghĩ mông lung.

Cuối tuần, vào thứ Sáu, bà quản lý công ty gọi Hùng vào văn phòng:

— Có người đã gọi ông thị trưởng thành phố để báo cáo một sự việc đáng ghi nhận, liên quan đến một người tài xế có số hiệu trên áo trùng khớp với anh. Có phải là anh không?

Hùng kể lại toàn bộ câu chuyện và kết luận:

— Người phụ nữ ấy mới là người đáng vinh danh. Tôi chỉ đơn giản giúp dìu ông Frank thôi.

Bà quản lý lấy ra một phong thư:

— Thị trưởng thành phố gửi giấy khen và tấm séc bồi thường cho bộ quần áo đi làm của anh.

Bạn thấy không? Chúng ta cứ ngỡ đang sống trong một thế giới đảo điên, lạnh giá hơn cả Bắc Cực. Nhưng chỉ cần một chữ THIỆN, đi cùng tình người — mọi băng giá sẽ tan thành nước, hòa vào chung một biển lớn.

Đặng Duy Hưng

Related posts